Trong tình yêu nam nữ - rất nhiều người - đặc biệt là người trẻ - tin vào thứ gọi là: “định mệnh đời mình”
Tức là: “Có một ai đó xuất hiện - sẽ là người phù hợp với mình ở tất cả mọi khía cạnh - mối quan hệ sẽ diễn ra đúng Ý mình - bền chặt tới tận cùng trời cuối đất”
Bất luận: trước đó mình có trải qua bao nhiêu đau thương trong chuyện tình yêu - dù mình có ngồi im một chỗ - định mệnh đó cũng tự tìm thấy mình!
Ngày hôm nay dựa trên Pháp Của Phật - xin nói một điều:
TRONG CHUYỆN TÌNH YÊU NAM NỮ: KHÔNG CÓ MỘT AI - KHÔNG CÓ MỘT NGƯỜI NÀO CỤ THỂ - SINH RA ĐÃ LÀ ĐỊNH MỆNH CỦA NHAU!
Tại sao không có định mệnh cụ thể?
Thường thì khi yêu đương đau khổ với ai đó - khi yêu đương thất bại với ai đó - người ta thường: CHẤP VÀO HÌNH TƯỚNG!
Chấp vào hình tướng có nghĩa là gì? Có nghĩa là: “Anh A gia đình rất điều kiện - nhưng tính cách lại chơi bời” - “Em B tuy không xinh đẹp lắm - nhưng tính cách nhẹ nhàng” - và người ta cho rằng: “Chỉ cần đổi đối tượng - là xong”
Mà người ta hoàn toàn không biết là:
“TRONG CHUYỆN TÌNH YÊU NAM NỮ: CÁI ĐỐI TƯỢNG NÓ ĐẾN VỚI MÌNH NHƯ NÀO - PHỤ THUỘC VÀO: TỔNG PHÚC - TỔNG NGHIỆP - TỔNG ĐỨC - TỔNG NỘI TÂM CỦA CHÍNH BẢN THÂN MÌNH - KÉO DÀI TỪ NHIỀU ĐỜI NHIỀU KIẾP CHO ĐẾN THỰC TẠI NGAY CUỘC SỐNG NÀY!”
Ví dụ thực tế
Một người phụ nữ gặp được một người đàn ông: kiếm được tiền - biết cách tiêu tiền - chiều chuộng người mình yêu - nhưng lăng nhăng gái gú - đã thế lại còn không tôn trọng gia đình của người phụ nữ kia.
Thường thì người ta sẽ hành xử theo cách “rất đời”: “Tìm một đối tượng khác - phù hợp hơn - là xong!”
Nhưng nếu xét theo Phật Pháp - việc gặp một người đàn ông như vậy chính là phù hợp nhất với người ta - mà nhân quả đưa đẩy tới - tại thời điểm lúc đó!
Nếu cố tình “gồng lên chống đối” - đi tìm người không gái gú lăng nhăng - tôn trọng gia đình mình - thì chắc chắn sẽ lại lòi ra yếu tố gì đó bất toàn khác:
- Tìm được đứa không gái gú - nó lại có tính vũ phu!
- Nếu nó không vũ phu - nó lại cờ bạc!
- Nếu nó không cờ bạc - nó bia rượu - ham tụ tập anh em hơn ở nhà!
Hình thức khổ thì khác nhau - nhưng tổng lượng khổ thì không thay đổi!
Thứ duy nhất thay đổi được
Bởi vậy trong âm phần không bao giờ có người nào là “tình yêu định mệnh đúng như mình muốn” ở một người nào đó cụ thể.
Mà sẽ luôn có những đối tượng phù hợp với tổng phúc - tổng nghiệp - tổng đức - tổng tâm của mình - nó đến với mình - mà thôi!
Nếu muốn thay đổi đối tượng đến với mình tốt đẹp hơn - thì phải thay đổi cái gốc trong thân mệnh của mình - đó chính là thay đổi tổng phúc - tổng đức - tổng nghiệp - tổng tâm của chính bản thân mình!
Nghiệp có 2 dạng
Dạng 1 - Định nghiệp: nghiệp không thể chuyển. Ví dụ: đời này sinh ra chắc chắn sẽ gặp một cái tai ách nào đó - và vĩnh viễn không bao giờ có thể tránh!
Dạng 2 - Nghiệp có thể chuyển: Ví dụ như việc hai người yêu nhau vốn dĩ ban đầu đã không hợp - hoàn toàn có thể chuyển hóa bằng cách tu tập - tự gọt giũa - đến từ hai phía - hành những việc thiện - thương nhau thật lòng tận gốc trong nội tâm.
Lưu ý: cả hai người cùng phải TỰ TU - TỰ SỬA!
Kết luận
Phật Pháp không dạy “đừng yêu ai” - “hãy yêu người này” - “đừng yêu người kia”!
Mà giáo lý Phật Gia là:
- Đừng chấp vào quan điểm nội tâm của mình cho là đúng
- Đừng biến đối tượng thành: phải đúng ý mình
- Hãy nhìn người bằng: giới - định - tuệ
VIỆC LỰA CHỌN MỘT AI ĐÓ ĐỂ ĐỒNG HÀNH VỚI TA TRONG CUỘC ĐỜI - ĐỪNG CHỈ DỰA TRÊN VIỆC: CHỌN CẢM XÚC - MÀ CÒN PHẢI CHỌN ĐẠO NỮA!
Muốn gặp người tử tế - thì chính mình phải sống tử tế!
Muốn được thương đúng cách mình muốn - thì mình phải thương người khác đúng cách người ta muốn!
Duyên cho ta gặp người mình yêu - nghiệp cho ta bài học trong quá trình yêu nhau - tu cho ta đường ở lại với nhau!