Áo nâu khoác nhẹ qua vai
Không phô sắc lạ chẳng bày hơn thua
Màu nâu như đất như mùa
Nhắc con hạ giọng giữa đời bon chen
Áo nâu không dạy con cười
Mà dạy con nhịn khi lời chạm tim
Dạy con đứng lại lặng im
Trước cơn nóng nổi muốn tìm thắng thua
Áo nâu một chút sương mù
Che bớt cái ngã che dùm kiêu căng
Có khi giận bốc như xăng
Muốn quăng 1 tiếng cho bề tan hoang
Áo nâu kéo lại dịu dàng
Nhẫn không hèn yếu chút gì
Nhẫn để giữ phúc giữ nền gia phong
Nhẫn để khỏi đứt trong lòng
1 câu cay nghiệt trăm vòng khổ đau
Áo nâu đi giữa bể sầu
Không cầu rực rỡ chỉ cầu tâm thanh
Lỗi xưa xin tự gọt dần
Tham sân xin bớt - si lầm xin phai!
Áo nâu như chiếc thở dài
Nhưng thở cho nhẹ chớ hoài hận sâu
Khiêm hạ cúi xuống mỗi ngày
Thì trời trong lại thiện lành hiện ra
Ai nhìn áo tưởng bình yên
Nhưng trong áo ấy là miền cố công
Nhẫn từng chút bớt từng dòng
Bớt cái tôi nóng để lòng nở hoa
Áo nâu con mặc mà nên
Một người biết nhịn - biết hiền - biết thôi
Đạo không ở tận chân trời
Đạo nằm trong bước: CÚI ĐẦU KHIÊM CUNG!