Bản Chất Của Xin Đồng Xu Âm Dương

Bản Chất Của Xin Đồng Xu Âm Dương

Ở Việt Nam - và cả nhiều vùng chịu ảnh hưởng Đạo giáo - tín ngưỡng dân gian - người ta hay thấy các thầy cúng dùng hình thức xin âm dương bằng đồng xu - hoặc xin keo bằng hai miếng gỗ!

Mục đích là hỏi ý phần vô hình - hỏi thần linh - hỏi âm phần - để chốt một việc nào đó có nên làm hay không!


Nguyên lý

Thả xuống rồi nhìn mặt ngửa - mặt sấp để hiểu “được - không được - chưa rõ”!

  • 1 âm 1 dương - một ngửa một sấp = được - ưng - chấp thuận!
  • 2 dương - cả hai ngửa = cười - chưa thuận - chưa cho!
  • 2 âm - cả hai sấp = không - bất ưng - quở!

Có nơi còn xin 3 lần để xác nhận! Có nơi xin đến khi ra 1 âm 1 dương mới thôi!

Nhưng ngay tại chỗ này phải nói rõ:

Xin đến khi ra đúng cái mình muốn - thì không còn là xin nữa! Đó là ép!

Ép cái dấu cho ra kết quả như ý mình - mà đã ép thì tính linh bị phá! Vì cái tâm đã không còn kính - mà chỉ còn muốn thắng!


Bản chất của xin âm dương là gì?

Thứ nhất - nó là một cách chốt tâm để an tâm!

Trong đời có nhiều việc người ta sợ sai - sợ phạm - sợ đụng chạm - sợ hậu quả! Nên người ta cần một nghi thức để nhận ra dấu hiệu phù hợp từ âm phần!

Giống như đóng một cái mộc lên quyết định - để lòng đỡ chao đảo!

Thứ hai - nó là một phương thức thay cho việc nhìn âm nghe âm trực tiếp!

Gần như tất cả người làm nghề lễ ở ngoài đời - dù có cảm nhận hay không - vẫn không thể nhìn thấy âm giới một cách tự nhiên như nhìn người sống! Cho nên họ mượn một công cụ ra dấu!

Tại sao lại hay dùng đồng xu?

Vì trong quan niệm dân gian - đồng là kim loại dẫn - giữ khí! Nên người ta tin rằng âm phần hoặc thần linh có thể mượn vật mà ra dấu!


Người ta hay dùng để làm gì?

  • Hỏi có được làm lễ không!
  • Hỏi chọn ngày giờ!
  • Hỏi đặt bát hương - bốc bát hương!
  • Hỏi động thổ - nhập trạch - khai trương!
  • Hỏi có mua mảnh đất đó được không!
  • Hỏi có nên ký cái hợp đồng đó không!

Nói thẳng ra: nó giống 1 cú chốt tâm lý! Để người ta dám quyết - để người ta bớt sợ!


Rủi ro khi xin âm dương

Rủi ro 1: Tâm mình muốn gì thì mình sẽ xin ra cái đó! Xin đi xin lại tới khi “được” thì đó không còn là xin - đó là ép! Mà đã ép thì tự mình dẫn mình - không phải ai ra dấu cho mình!

Rủi ro 2: Thầy có thể dùng kết quả để dẫn mình! Vì mình không kiểm chứng được - nên rất dễ bị dắt theo ý người cầm nghi thức!

Rủi ro 3: Tà kiến! Cứ cái gì cũng hỏi xu - cứ cái gì cũng xin keo - lâu ngày đời mình mất tự chủ! Mất cả cái gốc của tu! Vì Phật pháp trọng tỉnh - không trọng lệ thuộc dấu!


Kết luận

Xin âm dương là một phần nghi lễ để chốt tâm - chứ không phải cây gậy thay cho trí tuệ!

Xu chỉ giúp mình yên một lúc! Nhân quả mới là thứ hiện diện mọi lúc mọi nơi trong cuộc đời!

Trong Phật pháp: Linh lớn nhất là nhân quả! Ra dấu chắc nhất là giới - định - tuệ! An bền nhất là tâm ngay - việc đúng!

Cho nên quyết định cuối cùng vẫn phải dựa trên: đạo lý - lợi hại - nhân quả - trách nhiệm!

Tự mình đốt đuốc lên mà đi!

Đừng để 1 đồng xu quyết hộ đời mình! Đồng xu có thể chốt một nghi thức - nhưng không thể thay được nhân cách của mình - không thể thay được trí tuệ của mình - và càng không thể thay được nhân quả mình gieo mỗi ngày!