Vì sao những người có tuổi thuộc thế hệ trước trước thường khuyên người trẻ thế hệ này phải tiết kiệm tích lũy?
Để mua lấy 1 ngôi nhà - để “an cư rồi mới lạc nghiệp”!
Người trẻ thời nay thường cho rằng lối suy nghĩ đó là lạc hậu - không đúng với thời thế!
Nhưng những người đi trước từng nếm trải đắng cay - nghèo khó - chứng kiến sự bạc bẽo của cuộc đời - chứng kiến sự đa đoan của lòng người - trải qua sự cô độc trong tận cùng không 1 bàn tay giúp đỡ!
Khuyên con cháu của mình nên có 1 khối tài sản phòng thân - đây hoàn toàn không phải tư tưởng lạc hậu - càng chẳng phải họ không biết tận hưởng cuộc sống - mà bởi vì họ đã sớm thấu hiểu sự khắc nghiệt nửa sau cuộc đời!
Khi còn trẻ phần lớn người ta đều nghĩ: thanh xuân chỉ có 1 lần trong đời!
Kiếm được bao nhiêu thì ăn chơi thoải mái - du lịch đến những nơi thật nhiều cảnh đẹp thú vị - sướng cho mình - đẹp mắt cho người xem!
Nhưng đến khi đôi vai nặng trĩu những biến cố ập đến - lòng người mới hiểu:
Những tấm ảnh mặc thật đẹp - chụp ở những nơi hào nhoáng - chưa bao giờ là tấm bùa hộ mệnh cho cuộc đời an yên!
Nếu có tấm bùa nào đấy phòng thân - thì đó chính là:
Căn nhà đứng tên mình - vàng - Dòng tiền ổn định - dù dòng tiền đó nhỏ - nhưng đủ để duy trì cuộc sống!
Đó mới là đường lui vững trãi nhất cho nửa sau cuộc đời!
Tại sao người già ở thế hệ trước cứ luôn khuyên ta: phải biết tích lũy - đề phòng những khi rủi ro cuộc sống ập tới?
Bởi vì người già của thế hệ trước đã đi qua những giai đoạn tồi tệ - đắng cay nhất - của thời cuộc!
Có thể họ không nhiều kiến thức - và sự hiểu biết rộng như người trẻ thời nay - nhưng:
Họ thấu triệt 1 chân lý:
Quen biết có rộng rãi đến đâu cũng không bằng lúc hoạn nạn có tiền tự cứu lấy mình!
Những bữa tiệc sang trọng tới nhường nào - bên cạnh những mối quan hệ phù vân ra sao - cũng chẳng ấm áp - an toàn - tự do tự tại - bằng 1 chốn dung thân của chính mình đứng tên sở hữu!
Phần lớn con người ta trong cuộc đời này - đều cố gắng để mua được những thứ mình không thật sự cần - (xe cộ - quần áo - giầy dép - phụ kiện…) - để gây chú ý với những người mình không thật sự quan tâm - chỉ để thỏa mãn 1 cảm giác trong lòng trào lên:
“Mình hơn người”!
(99% người trong cuộc đời này đều “chết” ở điểm đó)
Sống trong một xã hội hiện đại - bị tẩy não bởi những chương trình truyền thông - những chiến dịch marketing về sản phẩm đắt đỏ như: an cư chỗ này mới hạnh phúc - sở hữu thứ kia mới đẳng cấp…
Bởi vậy: phần lớn người trong cuộc đời này nhìn nhận và đánh giá nhau - dựa vào:
“Mức độ tiêu dùng của người đối diện”!
(những thứ họ mặc - những gì họ dùng - giá trị món quà họ tặng - những nơi họ đi - những chỗ họ dắt ta đến…)
Thử nhìn lại xem - tất cả những điều đó:
Há chả phải là: định mức tiêu dùng - được gắn liền với hình ảnh hay sao?
(là 1 người quán chiếu - quán chiếu không biết bao nhiêu khối nội tâm - của không biết bao nhiêu người - bản thân đã nhận ra điều này: từ rất lâu về trước)
Phần lớn người sống trong xã hội hiện đại thời nay - theo chủ nghĩa tiêu dùng - đều cho rằng:
“Không hưởng thụ bản thân - là 1 dạng tự tằn tiện với mình”
(đây là thành công của những chiến dịch marketing khổng lồ - dai dẳng - trong nhiều năm - để in hằn vào nhận thức con người - về: chủ nghĩa tiêu dùng nói lên giá trị con người)
Những người đó đều không hiểu rằng:
Trong Dương phần:
Không hưởng thụ cho bản thân quá nhiều - là mua lấy tự do - được sống cuộc đời mình muốn - tại nửa sau phần đời còn lại!
Trong Âm phần:
Không hưởng thụ cho bản thân quá nhiều - có 1 chức năng tuyệt vời đó là:
Làm cho phúc khí tăng trưởng - những cơ hội để sống cuộc đời như ý - sẽ đến tại quãng sau!
(dưới muôn hình vạn dạng khác nhau!)
Tuổi 20 - có thể sống trong 1 căn nhà trọ đi thuê chật chội - mỗi tháng trả vài triệu đồng - để có chỗ che mưa tránh nắng!
Tuổi 20 - có thể ăn những bữa cơm bụi: 30 nghìn - để đi xây dựng ước mơ đời mình!
Nhưng đến tuổi 60 - nếu vẫn tiếp tục sống trong 1 căn nhà trọ đi thuê chật chội - xập xệ - lúc nào cũng nơm lớp tiền trả hàng tháng - nếu không có chủ sẽ đuổi ra ngoài đường!
Đến lúc đó: bữa cơm bụi 30 nghìn cũng chả có mà ăn!
Đã thế lại còn đối diện với: cô đơn - bệnh tật!
Thì địa ngục: hiện hình ngay lúc đó!
Chẳng cần phải đợi đến lúc nhắm mắt xuôi tay!
Khi sức khỏe giảm sút - bệnh tật ập đến:
Những bữa ăn ngon được chụp lại bằng điện thoại đời mới có độ phân giải cao - những chuyến du lịch sang xịn được lưu lại trong những bộ quần áo thời thượng: bỗng trở nên vô nghĩa!
Con người khi đó: chỉ cầu thân khỏe mạnh!
Bởi thế:
Khối tài sản nhỏ bản thân sở hữu - dòng tiền nhỏ bản thân có - để chi trả cho việc bồi hoàn lại thân thể - lúc đó chính là: nhân phẩm - và phúc đức lớn!
(không phải người có tuổi nào cũng có khả năng: tự làm việc này!)
1 người sống theo tài chính ngẫu hứng - thỏa mãn yêu đương - trong rất nhiều năm tuổi trẻ - không có nội lực tích lũy trong tay:
Khi sa cơ ập đến - họ sẽ phải quỳ xuống - nước mắt 2 hàng - chạy vạy - Vay mượn khắp nơi - trong nhục nhã!
Nhưng khi có nội lực tích lũy trong tay - (nhà - vàng - dòng tiền…) - có thể tự lo cho bản thân - san sẻ gánh nặng lo âu cho con cái - người thân!
Trong tâm linh: tiền bạc được ví với “hành sai”!
(quỷ hành - thần sai)
Tiền bạc còn là “binh tướng”!
Chiêu binh - đãi tướng - lúc tuổi còn trẻ - bản thân sẽ được bảo vệ khi về già!
Tuyệt nhiên đó không phải nô lệ về vật chất - đó càng không phải sự tằn tiện của truyền thống tiêu dùng luôn khuyến khích con người rút hầu bao mua những thứ bản thân không thật sự cần - để gây chú ý với những người: mình chẳng mấy quan tâm!
(truyền thông tiêu dùng nó mô tả: phải mua nhà vài chục tỷ ở khu đô thị ABC - con cái của bạn được học những trường đẳng cấp - cầu hôn phải bằng nhẫn kim cương thương hiệu - trăng mật phải đi đến địa điểm XYZ)
Tất cả chỉ với một mục đích duy nhất:
Làm cho dòng tiền quay trở lại với hệ thống sản sinh ra nó!
Để cho con người trở thành cục pin sinh học - khi về già cục pin đó hết năng lượng - thì sẽ được thay thế bằng cục pin khác tràn trề năng lượng hơn - mang tên gọi là: “con cháu của các người”!
Con cháu của các người sẽ lại tiếp tục: quấn vào vòng quay quỹ đạo: đi làm - kiếm tiền - cố gắng để mua 1 căn hộ - 1 ngôi nhà…
Và khi sức tàn lực kiệt - sẽ lại bị thay thế!
Há chả phải: đơn thuần chỉ là 1 cục pin sinh học hay sao?
Cục pin sinh học: nghe thật chua chát! nhưng cảm ơn ngôn ngữ - ý nghĩa của nó thật là: rùng rợn đến mức làm cho con người người ta tỉnh mộng!
Khi bước qua nửa bên kia của cuộc đời - sức khỏe suy giảm - bệnh tật “rình rập thập thò” bên ngoài - toan tính định nhào vô ập tới!
Khi đã không còn đủ sức khỏe để hoàn thành công việc vốn dĩ: với tuổi trẻ đã rất vất vả!
Không còn đủ kiên nhẫn để chịu những lời sỉ nhục của xếp!
1 ngôi nhà đứng tên mình - 1 dòng tiền nhỏ ổn định - chính là: “Bố mẹ đẻ ra bạn lần thứ 2”
Đó chính là: “Họ hàng duy nhất để nương tựa”
Khi bạn mất đi - đó chính là thành trì vững chắc nhất - bạn để lại cho con cháu - trước cuộc đời đầy đa đoan biến động!
Càng đi nhiều nơi - chứng kiến nhiều cảnh - gặp vô vàn những người khó khổ trong cuộc đời này - càng thấu rõ sự bạc bẽo trong nhân tính con người!
Kinh tế vững vàng - thì cái uy của con người mới không sứt mẻ!
Sự tự tin của con người chưa bao giờ nằm ở:
Những bức ảnh đẹp trên Facebook!
Những chuyến du lịch sang xịn được lưu lại cùng những bộ quần áo đắt tiền mặc trên người.
Cái xe thương hiệu hạng sang lái hằng ngày.
Mà nó nằm ở:
Cảm giác chìm sâu trong tâm mình - khi tự mình biết:
Dù ngày mai: tất cả những người thân có quay lưng!
Thì bản thân vẫn luôn có: “Tấm áo giáp cuộc đời - được dệt nên bởi binh tướng kim tiền hộ thân”!
Tuổi trẻ hãy cứ chấp nhận những năm tháng trong bươn chải vất vả!
Để đổi lấy những năm tháng bình yên: không phải nhìn sắc mặt ai khi về già!
Khi đã có tuổi - sức đã tàn - lực đã kiệt - trí đã cùn - đi vay mượn chẳng ai thèm đoái hoài - lúc đấy mới thấu hiểu:
1 chốn dung thân rộng 30 mét vuông: mình là người đứng tên sở hữu!
1 chút tiền nhỏ đều đều hàng tháng!
Còn quý giá hơn bất cứ người bạn thân nào vui vầy bên nhau lúc tuổi còn trẻ - trong những buổi tiệc quây quần…
Theo triết lý âm dương:
Lúc trẻ sợ sống khổ hạnh: về già ắt nếm mùi tủi nhục!
(cái tủi nhục này có thể đến từ con cháu - có thể đến từ việc không có tiền - có thể đến từ việc cô quạnh không người thân… nó thể hiện muôn hình vạn tướng khác nhau)
Lúc trẻ ham hưởng thụ xa hoa: về già chẳng ai xót thương cưu mang!
Tích lũy lúc còn trẻ: không đơn thuần chỉ là lo cho bản thân!
Mà còn là:
Để đời mình tăng thêm phần tự quyết!
Thêm 1 điểm tựa!
Thêm dũng khí đối mặt với: vô thường biến động - ngay trong cuộc sống hằng ngày!
Những người già của thế hệ đi trước:
Họ không hề ghen tị với lối sống hưởng thụ của người trẻ hiện đại!
Chỉ là họ đã từng trải qua rất nhiều: thống khổ - đau thương…
Vào những thời khắc thối tha nhất: sự tự tôn tối thiểu của 1 con người cũng không có!
Người trẻ nhìn họ bằng ánh mắt của: dè bỉu - coi thường - cho rằng họ tằn tiện!
Nhưng đó là: chiến thuật cuộc đời - giúp cho họ vượt qua bể dâu sóng gió trong thời thế hỗn loạn!
Hãy nhớ 1 câu kinh điển của Pháp Phật:
“Phúc khí lớn nhất đời người không phải phúc: có mọi thứ mình muốn! Mà là phúc: vượt qua được mọi thống khổ bi ai”
Cuối cùng:
Cầu mong toàn bộ mọi người đọc được những dòng này - đều có cuộc sống tốt lên trong những năm tháng tuổi trẻ - và an yên thư thái khi về già bên người thân - bên con cháu!