Chú Ý Về Chôn Cất Người Đã Mất

1

Có rất nhiều thứ là ÂM SỰ - hoàn toàn không phải Phật Pháp!

2

Tôi muốn hỏi 1 câu:

“Mọi người có biết tại sao: mọi đám ma - đưa người ra đồng để chôn - đều thực hiện vào ban đêm không?”

Không có nhà nào đưa người nhà đi chôn giữa trời nắng hết!

Trừ phi trong thời kỳ loạn lạc - người ta phải đấu tranh trong sinh tử - không thể đủ điều kiện để làm theo âm sự - có những ngôi mộ được chôn tập thể - không theo nguyên tắc nào hết - tại thời kỳ đó: người đã mất được chôn cất là may mắn rồi!

3

Quay lại câu hỏi trên - không phải ngẫu nhiên mà mọi cuộc chôn cất ngoài đồng - (ngoài nghĩa trang) luôn được thực hiện vào ban đêm!

Là bởi những người làm pháp sự thời cổ - họ có khả năng linh thông rất mạnh - cả đời họ dành cho việc âm - họ phát hiện ra:

“Dương quang quá gắt - thì hồn không nhập được mộ”

(Ánh sáng mặt trời đủ để rõ mặt người - đã được gọi là “dương quang quá gắt” - chứ không cần đợi đến lúc mặt trời đạt cực thịnh giữa đỉnh đầu vào giờ Ngọ)

4

Những người làm âm sự từ thời thượng cổ: ai cũng có khả năng âm sự - linh thông rất mạnh - nên họ thấy điều trên - và để lại cho con cháu hậu thế!

Còn các thầy pháp sự thời nay: những người có khả năng âm sự gần như tuyệt chủng!

Thời nay các thầy làm pháp sự đều:

“Làm theo cái biết từ thời xưa để lại - chứ không hiểu rõ: bản chất tại sao lại làm như vậy”

Có những điều: các thầy đó tiếp nhận là đúng - nó từ thời thượng cổ để lại!

Có những điều là sai - những điều đó chỉ là: qua thời gian - mỗi thầy “pha” vào 1 ý - lâu dần biến tấu thành “dị bản” - sai lệch hoàn toàn so với ban đầu!

5

Không những không được chôn cất người đã mất lúc mặt trời đã đủ sáng để nhìn thấy mặt người!

Mà:

“Mặt của người đã mất không được quay về hướng Đông!”

(hướng Đông là hướng mặt trời mọc - là hướng dương - đây là điều đại kỵ trong âm sự)


Tất cả những điều trên đều là tích để lại - của những cao nhân tu luyện chứng đắc Thiên Nhãn từ hàng nghìn năm trước - những vị đó dùng Thiên Nhãn quán vạn sự trong âm gian - dương gian - hiểu biết về âm sự - để lại trong các tích cổ - cho con cháu hậu sinh đời sau!