Gánh Gạch Oan Nghiệp Và Bài Học Nhân Quả Sâu Sắc
Đây là câu chuyện có thật của gia đình em Đức. Chính vì từ bé đã được tiếp cận đến tâm linh và hiểu về nhân quả, nên em vẫn luôn phát nguyện chia sẻ thật nhiều câu chuyện nhân quả đời thực, để mọi người lấy đó làm bài học chiêm nghiệm cho chính mình.
Người Bà Nội Tần Tảo Và Quá Khứ Hợp Tác Xã
Bà nội em sinh năm 1945. Khi còn trẻ và khỏe mạnh, bà là một người cực kỳ giỏi giang và tháo vát. Thời đó, bà làm quản lý trong Hợp tác xã, một mình tần tảo nuôi bố em khôn lớn thành người và chăm sóc bố mẹ chồng vô cùng chu đáo.
Ông nội em hy sinh tại chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Bà quyết định không đi bước nữa mà ở vậy thờ chồng, nuôi con cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.
Hồi nhỏ, em vẫn thường được bà dạy hát các bài hát thúc đẩy tăng gia sản xuất thời xưa, và đặc biệt là kể rất nhiều câu chuyện ma mà chính bà là người đã trực tiếp trải nghiệm.
Gánh Gạch Oan Nghiệt Thời Kỳ Bài Trừ Mê Tín
Hồi bà em còn làm việc trong Hợp tác xã, thời kỳ đó có chính sách bài trừ các hoạt động tâm linh, tín ngưỡng dân gian mà thời bấy giờ gọi là “bài trừ mê tín dị đoan”.
Rất nhiều cơ sở thờ tự tâm linh như đền, chùa, miếu mạo ở địa phương đều bị phá dỡ hoặc dỡ bỏ hoàn toàn. Ngay cả ngôi Đình làng cổ kính cũng bị trưng dụng để làm trụ sở Ủy ban nhân dân.
Trong đợt dỡ bỏ đình và các đền miếu đó, bà nội em với vai trò là thành viên ban quản lý Hợp tác xã đã trực tiếp tham gia gánh các gạch vụn đổ nát đem đi đổ bỏ.
Chính từ gánh gạch oan nghiệp xúc phạm đến chốn tôn nghiêm đó, nghiệp quả vô hình đã bắt đầu vận hành lên cuộc đời của bà.
Nghiệp Lực Hiện Tiền Và Sự Giúp Đỡ Từ Con Cháu
Gần 60 tuổi, bà nội em bắt đầu không còn minh mẫn nữa. Đầu óc bà chậm chạp dần rồi rơi vào trạng thái đờ đẫn, mất trí nhớ. Ở quê, bà nổi tiếng là người tốt bụng, hiền từ, luôn hay giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn và luôn mỉm cười trước mọi nghịch cảnh. Thế nhưng, căn bệnh đờ đẫn ấy cứ bám lấy bà ngày một nặng hơn.
Hồi đó, gia đình em chưa tiếp cận sâu sắc đến tâm linh. Sau này khi hiểu đạo hơn, mọi người mới nhận ra bà đang phải trả nghiệp cho gánh gạch oan nghiệt năm xưa.
Đến năm 65 tuổi, bà bắt đầu bị bệnh nặng, phải nằm liệt một chỗ và mọi sinh hoạt ăn uống đều cần người phục vụ. Việc ăn uống của bà cực kỳ khổ sở. Cơm phải được nấu nhuyễn cùng với thức ăn và chỉ có bố mẹ em mới bón được cho bà. Khi bón cũng không đơn giản là đưa thức ăn vào miệng, mà phải dùng thìa nhồi sâu vào tận cổ họng bà mới nuốt được. Hồi đó em đang học cấp 3, nhìn bà ăn uống đau đớn như vậy mà thương vô cùng.
Thời gian bà nằm liệt giường, bố em đã biết đến Phật Pháp và bắt đầu tiếp cận sâu sắc đến tâm linh. Bố quyết định nghỉ hẳn công việc đang làm để ở nhà túc trực chăm sóc bà. Hằng ngày, bố mở máy phát các đĩa CD giảng Pháp cho bà nghe. Buổi tối, bố đều đặn trì tụng Chú Đại Bi và Kinh Kim Cang rồi thành tâm hồi hướng công đức lành đó cho bà.
Nhờ có sự tu tập và hồi hướng của bố, sức khỏe của bà dần ổn định hơn. Sau đó, bố quyết định đưa bà lên Yên Bái để làm việc và tiện chăm sóc, ở đó có mẹ em phụ đỡ nên cuộc sống của bà cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Sự Tha Thứ Từ Bề Trên Và Sự Ra Đi Thanh Thản
Sống ở Yên Bái được gần 3 năm, vào một buổi tối nọ, bà em bỗng nhiên tỉnh táo một cách lạ thường. Bà nhìn bố em và nói với giọng điệu rất nghiêm túc:
“Trời Phật đã tha thứ cho mẹ rồi con ạ.”
Nói xong câu nói kỳ diệu đó, bà lại trở về trạng thái đờ đẫn như thường ngày.
Một thời gian sau, nhận thấy sức khỏe của bà bắt đầu suy yếu rõ rệt, bố em quyết định đưa bà về hẳn quê nhà. Về quê được nửa tháng thì bà nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng, ra đi vô cùng thanh thản.
Khi bà mất, bố em đã thỉnh ban hộ niệm đến trợ niệm và tụng kinh liên tục cho đến hết 49 ngày. Thời điểm đó ở quê em, chưa có gia đình nào làm đám tang và cúng tuần theo nghi thức ban hộ niệm như vậy.
Đặc biệt, sau khi bà mất được khoảng 8 tiếng, một thành viên trong ban hộ niệm vốn là một người có khả năng cảm nhận tâm linh sâu sắc (bà T) đã chia sẻ với bố em rằng: “Tôi thấy mẹ cậu đang mỉm cười và ra đi rất vui vẻ.”
Mặc dù không đủ thiện duyên để vãng sanh trực tiếp về Tây Phương Cực Lạc, nhưng thần thức của bà đã được nhẹ nhàng siêu thoát. Trong một lần người anh em họ đi gọi hồn các cụ trong dòng họ về, các cụ có kể lại rằng: “Bà M nhà thằng Tr sướng lắm. Con cháu nhà họ có tâm tu tập, hồi hướng kinh sách nên bà M ở dưới này sướng lắm, không phải chịu khổ gì cả.”
Lời Kết
Phật Pháp thật sự vô cùng nhiệm màu. Khi còn sống, bà em cũng đã từng có thiện duyên tự tay chép Kinh, đọc Kinh nên khi mất đi, bà được kết duyên rất sâu dày với Phật Pháp và nhận được sự trợ niệm từ con cháu.
Nếu con cháu trong gia đình không hướng thiện, không biết tu tập và hồi hướng công đức trì tụng Kinh Chú, thì không biết hương linh của bà sẽ phải chịu đau đớn và đày đọa thế nào dưới cõi âm với gánh gạch oan nghiệt của thời kỳ vô minh năm xưa.