Vạn vật khi phát triển đến mức cực thịnh thì bắt đầu suy!
Đó là bản chất của vòm trời cõi giới này!
Hoa nở đến lúc rực rỡ nhất - bắt đầu tàn!
Trăng tròn đến cực điểm nhất - bắt đầu khuyết!
Thịnh quá thì mất cân bằng!
Cao quá thì dễ gãy!
Đầy quá thì tràn!
Căng quá thì đứt!
Không cầu cực thịnh - mà giữ mình ở chỗ vừa đủ!
Biết dừng khi đang lên!
Biết lui khi đang được!
Biết đủ khi đang có!
Biết “xông pha” - khi đang an nhàn nhất!
Đó là hợp với Đạo!
Luôn tự đối thoại nội tâm - để chính tâm mình luôn “tự dằn” tâm mình:
“Bản thân chỉ là 1 kẻ tầm thường nhỏ bé”!