Góc Nhìn Về Nghiệp Duyên Trong Tình Yêu Nam Nữ

Góc Nhìn Về Nghiệp Duyên Trong Tình Yêu Nam Nữ

Tôi của những năm 18 - 20 tuổi đã từng rất tin rằng: chỉ cần bản thân mình giàu - giỏi - và thật thông minh - thì tình yêu tự khắc viên mãn!

Tôi lớn lên trong nhận định: phải thật giàu - phải thật giỏi - phải thật thông minh - tình yêu viên mãn sẽ tự khắc đến!

Nhưng sau này - khi cuộc sống đã nhích lên được 1 chút - cũng đã bớt khổ hơn nhiều - nhưng bản thân cũng đã thất bại nhiều - cũng đã nếm nhiều “đắng cay mặn ngọt của tha nhân”!

Bản thân nhận ra: góc nhìn cũ - quan điểm cũ của mình: dường như có chỗ nào đó không chính xác!

Rất nhiều người giàu - rất nhiều người giỏi - và rất nhiều người thông minh: họ vẫn đau khổ và thất bại trong chuyện tình cảm nam nữ như thường!


Nhận ra từ Phật Pháp

Sau này khi quy về cửa Phật - bắt đầu học Phật Pháp của Tịnh Độ Tông - tôi nhận ra:

Việc đau khổ trong chuyện tình cảm nam nữ - hoàn toàn không đến từ việc: bản thân có giàu không - có giỏi không - có thông minh không!

Lại càng hoàn toàn không đến từ việc: mình lựa chọn đối tượng như thế nào!

Mà nó đến từ: nghiệp duyên của chính mình!

Tôi nhận ra rằng: nếu tôi mang 1 món nợ nghiệp duyên sâu dày - từ tiền đời tôi đã tạo ra - hoặc do tôi tự tạo ra ngay trong chính kiếp sống này!

Thì cho dù tôi có yêu 1 cô gái có xuất thân bình thường - hay may mắn hơn yêu 1 cô gái thiên kim tiểu thư - bố mẹ có quyền lực - gia thế mạnh:

Thì tôi cũng: vẫn khổ như thường!

Cái khổ của nghiệp duyên nó đổ ra dưới rất nhiều hình tướng khác nhau!

  • Nó không tha ai chỉ vì: người đó có dung mạo đẹp!
  • Nó không tha ai chỉ vì: người đó giàu!
  • Nó lại càng không tha ai chỉ vì: người đó khéo léo - và tự tin vào chiến thuật cuộc đời của mình!

3 quan điểm sai lầm của người trẻ

1. Nâng cao tiêu chuẩn bản thân

Trong logic của những người có quan điểm như này: mình đề ra những giá trị ở 1 đối tượng nào đó thật cao - lấy đó làm tiêu chuẩn - thì mình sẽ không gặp những trải nghiệm thấp!

Điểm chết trong Phật Pháp tại quan điểm này là:

Nhầm “quả” của người khác với “nhân” của chính mình!

Giá trị bản thân của họ phù hợp với những tiêu chuẩn cao mà bản thân mình đề ra - là phúc khí của họ - không xóa được nghiệp duyên của chính mình!

2. Bản thân tự lực tự cường - không phụ thuộc ai

Trong logic của những người như này: khi tôi giàu - vững - ý chí tôi tự chủ - sống đời tự do - thích thì yêu không thích thì “bước” - tôi làm chủ hoàn toàn cuộc đời tôi!

Điểm chết trong Phật Pháp của quan điểm này là:

Nhầm lẫn giữa phúc về tài chính - và phúc về tình cảm!

2 “dòng” phúc này là 2 dòng tách biệt - không thể thay thế cho nhau!

1 người có tự do tài chính nhường nào đi chăng nữa - 1 khi đã quen biết kết nối với người khác giới - tức là dính vào: “ái luyến”!

Người đó vẫn khổ như thường - vẫn đau như thường - vẫn tổn thương như thường!

3. Chọn lọc bằng lý trí tính toán

Trong logic của những người như này: chọn lọc thật kỹ những người giàu có - gia thế mạnh - đẹp - yêu chiều mình - thì chắc chắn đời mình sẽ hạnh phúc!

Điểm chết trong Phật Pháp tại quan điểm này là:

Nhầm lẫn giữa điều kiện bên ngoài - và “tương ưng nghiệp lực”!

Bản chất khi 1 người nam và 1 người nữ kết nối với nhau - theo đúng tính chất Phật Pháp: giữa 2 người đó phải có điều gì đó “tương ưng” với nhau!

Ví dụ: người nữ xinh đẹp nhưng đào hoa đa tình - gặp người nam cũng đa tình đào hoa - hoặc phũ bạc tận cùng của tâm tính!

Giữa nghiệp xấu của người này - chắc chắn nó phải cảm ứng với nghiệp xấu của người kia!


Công thức về nghiệp duyên

Gọi nghiệp duyên của 1 người là giá trị N (viết tắt của Nghiệp Duyên):

Nếu N đủ lớn:

  • Yêu người bình thường sẽ khổ theo kiểu A (kiểu không có tiền - trong chuyện yêu đương lúc nào cũng phải nghĩ đến tiền)
  • Yêu 1 CEO thành đạt - thì khổ kiểu B (kiểu: cái đối tượng mà mình yêu lúc nào cũng nói dối - lúc nào cũng lăng nhăng - lúc nào cũng có nhiều đối tượng khác giới ở bên cạnh)

Hình thức khổ thì khác nhau - nhưng tổng lượng khổ thì không thay đổi!


Tình yêu cũng cần công đức

“Công” - có nghĩa là:

  • Em không có 1 cái xe để đi lại - tôi mua cho em!
  • Em thích 1 đôi cao gót trong store - tôi mua cho em!
  • Em có việc cần tôi giúp đỡ - làm được điều gì tôi sẵn sàng!
  • Em buồn - tôi lắng nghe em tâm sự!

“Đức” - có nghĩa là:

Trong lòng tôi thật sự muốn em bớt khổ - trong lòng tôi thật sự muốn em có cuộc sống tốt hơn - trong lòng tôi thật sự muốn bản thân em hoàn thiện hơn từng ngày!

“Đức”: nó là phạm trù nội tâm - nó là phạm trù ý niệm - của bản thân mình dành cho 1 người khác!


Giữ giới trong tình yêu

Thân: tuyệt đối không lăng nhăng - không chung chạ - thân thể mình chỉ dành cho 1 người!

Khẩu: cố gắng để bản thân không nóng nảy - không nói những “lời sắc nhọn - lời đao gươm” - không nói những lời xúc xiểm - hạ bệ nhau - tổn thương nhau!

Ý: trong đầu - trong tim - trong ý nghĩ - không có người thứ 3! Việc chung thủy không đến từ lời từ quyết tâm bên ngoài - mà nó đến từ việc giữ giới ngay từ bên trong!


Điểm khác biệt giữa “tu” và “trao đổi”

Nếu là trao đổi: ta tốt với ngươi - ngươi phải tốt lại - nếu như ngươi tệ - chắc chắn ta sẽ tệ lại với ngươi!

Nếu là thực tu - ngay trong chính chuyện tình cảm của mình:

Tôi tốt với bạn - vì đó là việc tôi cần làm - tôi muốn làm - tôi thật tâm muốn điều đó!

Tôi làm điều đó bởi: đạo đức lương tâm!

Tôi làm điều đó bởi: tôi hiểu cơ chế vận hành của Pháp như thế nào!

Bạn tồi tệ với tôi là việc của bạn - điều đó chắc chắn sẽ tạo ra quả cho bạn!

Tôi không vì cái quả bạn tạo ra cho tôi - mà tôi tiếp tục gieo thêm 1 cái nhân xấu cho riêng mình!

(Lưu ý: Từ bi phải đi kèm với trí huệ! Chấp nhận bị đối xử tệ không có nghĩa: cho phép người khác chà đạp bản thân vô hạn!)


4 Pháp của Đức Phật - Kinh Tăng Chi

Trong Kinh Tăng Chi - Đức Phật dạy 4 Pháp để vợ chồng sống với nhau: thật bền!

Đồng Tín: (tin vào cùng 1 hướng thiện!)

Đồng Giới: (giữ giới cho chính bản thân mình - và không làm khổ người kia!)

Đồng Thí: (biết cho đi trong chính mối quan hệ tình yêu của mình - nâng đỡ nhau trong cảnh sống!)

Đồng Tuệ: (hiểu nhân quả - không đổ lỗi - không oán trách nếu như có 1 lúc nào đấy 1 trong 2 gây tổn thương cho nhau)

Khi 1 đôi yêu đương nhau cùng cố gắng thực hành 4 pháp trên - đó chính là: tạo công - dưỡng đức!

Mối quan hệ chắc chắn sẽ bền lâu!

Nếu như 1 trong 2 không thể giữ được 4 điều trên - mà người còn lại vẫn giữ được 4 điều trên - thì cho dù mối quan hệ có tan vỡ:

Cái người giữ giới được 4 điều trên: chắc chắn sẽ gặp người tốt hơn - trong hành trình sinh mệnh của cuộc đời mình!