1 Trong Những Khả Năng Hình Thành Lên Thần Thông

1 Trong Những Khả Năng Hình Thành Lên Thần Thông

Cách đây nhiều năm có một người tìm đến - họ nói rằng họ có khả năng: nhìn thấy trước được một phần đời sống của người khác!

Ví dụ: họ nhìn thấy một người hàng xóm ở gần nhà có liên quan tới máu - xe máy - và cuộc sống túng thiếu về tiền. Một thời gian ngắn sau cái người hàng xóm đó bị tai nạn - xe máy bị húc văng bởi một chiếc ô tô đạp nhầm chân ga chân phanh - sau cú tai nạn đó người ta mất khả năng lao động - phải chuyển sang làm công việc khác - cuộc sống rất túng thiếu.


Quán chiếu phát hiện ra

Khi quán chiếu phát hiện ra: cái người có khả năng tâm linh kia - rất nhiều đời trước - họ là một người đàn ông rất yêu vợ - vợ họ ốm bệnh nhiều năm - họ đã dùng hết của cải để đi tìm người chữa bệnh cho vợ - trong số đó họ đã dùng rất nhiều tiền của để bố thí - làm phúc - hành thiện - thực hành đạo tu tiên - mục đích duy nhất là cứu vợ!

Nhưng rồi họ cứu vợ không thành - họ sống trong đau khổ dằn vặt! Tuy nhiên cái nhân lành hành thiện - cứu giúp những gia đình khó khổ - tạo thành một “lượng phúc dư ra”!

Khi chuyển sinh thành người tại kiếp sống này: tự nhiên họ có năng lực tâm linh! Và trong tâm họ cái chủng tử giúp những người khó khổ còn rất mạnh!


Phân tích theo Phật Pháp

Trong Phật pháp - chuyện một người do tâm nguyện quá lớn mà hun đúc thành một loại lực nơi đời sau - điều ấy không phải vô lý nếu xét theo chữ nghiệp - tập khí và nguyện lực.

Mỗi lần mình khởi tâm mãnh liệt - nhất là tâm vì người khác - tâm cứu độ - tâm day dứt chưa xong - nó không mất! Nó có thể kết thành:

  • Nghiệp lực
  • Chủng tử
  • Nguyện lực

Nếu đời trước người ấy vì cứu vợ mà liên tục bố thí - hành thiện - chịu khổ lâu năm - tha thiết cầu học huyền môn - chấp niệm cứu người rất sâu - thì có 3 thứ rất dễ thành hình:

  1. Phúc - làm cho đời sau có đời sống dư giả
  2. Nguyện - làm cho tâm họ dễ hướng về việc cứu giúp - cảm ứng - linh giác
  3. Chấp - có thể khiến họ không giải thoát mà tiếp tục đi vào dòng nghiệp trùng trùng

Điểm rất tinh của Phật Pháp

Phật pháp không xem có chút linh ứng là chứng đạo! Cũng không xem thấy trước tai họa là cảnh giới cao!

Bởi vì thấy được một phần nhân quả chưa hẳn là vượt nhân quả. Nói gọn hơn:

  • Có thể có năng - nhưng chưa chắc có đạo
  • Có thể có cảm - nhưng chưa chắc có tuệ
  • Có thể cứu được việc nhỏ - nhưng chưa chắc cứu nổi gốc khổ sinh tử

Trong nhà Phật có một nguyên tắc rất sâu:

Phước có thể sinh ra thuận duyên!

Định có thể sinh ra cảm ứng!

Nhưng chỉ có TUỆ VÀ NGUYỆN mới bẻ gãy luân hồi!


Hai hướng đi của khả năng tâm linh

Nếu người có khả năng tâm linh mà càng ngày càng: thấy mình đặc biệt - cảm thấy mình cần được đối đãi hơn người - yêu thích sự thần quyền - thì theo Phật pháp đó chưa hẳn là đường sáng. Vì họ đang dùng phúc cũ và nguyện cũ - nhưng vẫn còn bị nghiệp cũ buộc.

Nói như người xưa: “Có phép mà không có đạo - tất phản tổn kỳ thân! Có cảm mà không có trí - tất tự nhiễm nghiệp duyên”

Còn nếu người đó sau khi có linh giác lại:

  • Biết sợ nhân quả
  • Biết giữ giới
  • Biết khiêm cung
  • Biết không khoe khoang thần dị
  • Biết đưa người về thiện niệm - sám hối - tích đức
  • Biết xem khả năng ấy chỉ là món nợ nhân duyên chưa trả xong

Thì khi ấy khả năng đó mới dần chuyển thành trợ duyên tu hành.


Kết luận

“Hữu tình đa khổ

Hữu nguyện đa mang

Hữu linh đa cảm

Hữu tuệ nguyện đa giải”

Nghĩa là:

Có tình thì dễ khổ - có nguyện thì dễ mang vác - có linh thì dễ cảm - chỉ có tuệ nguyện mới tháo được nút!