Bài viết được biên tập từ video Duyên Thầy Pháp | Ma Gỗ Vào Ngón Tay trên kênh Dinglang Food And Horror.
Làm thầy pháp, ngoài việc trừ ma trấn quỷ, còn có một nỗi sợ khác — sợ mất đi đôi bàn tay. Bởi tất cả ứng huyết, ứng kiếm, viết phù, lôi thần chú — đều cần đến bàn tay. Và khi nghiệp báo tìm đến, ngay cả người thầy pháp cũng không thể tránh.
Ngón tay sưng phù vô phương cứu chữa
Vào những năm 80, người thầy pháp trong câu chuyện phải đối mặt với một nghiệp rất lớn. Trong lúc dọn tiệm, ngón tay của bác bị một thanh gỗ đâm vào. Bình thường, vết thương gỗ đâm vào tay là chuyện nhỏ. Nhưng cái dầm này là dầm quan nghiệt — những đồ vật trong nhà thầy pháp hấp thụ năng lượng tâm linh rất mạnh. Âm khí, đồng hồn đang tu tập hoặc bị phong ấn, đều ám vào đồ vật.
Bác dùng nước cam lộ, phù chú để lau giảm âm khí, nhưng lần này bác nghĩ mọi thứ đã ổn. Và khi dầm đâm vào tay — loại âm khí này không phải ma quỷ thông thường, mà là tích tụ sự thù hận của nhiều loại ma quỷ. Nó vô cơ thể giống như một loại bệnh.
Ngón tay sưng phù, uống thuốc trụ sinh không khỏi. Bác sĩ bảo: nặng nhất phải cắt.
Cắt ngón tay — đối với người thầy pháp — là mất gần như 50% công lực. Đó không phải chuyện nhỏ.
Bà cụ bán đồ tre trên thuyền
Bác đi thẫn thờ trong chợ, tìm mua một cái hũ nhỏ để đựng ngón tay sau khi cắt — phòng khi trăm tuổi già còn đầy đủ chi để đi đầu thai. Bác đi qua các tiệm nhưng không vào — vì chưa chấp nhận được sự thật.
Khi về lại bến trước nhà — cái bến mà bác gọi là “bến duyên nghiệp” vì neo đậu rất nhiều câu chuyện — bác nghe một giọng nói. Không phải giọng miền Nam, miền Trung, miền Bắc, cũng không phải giọng người Hoa. Đó là giọng của một người dân tộc, bán đồ bằng tre trên thuyền.
Bác lại gần, muốn mua một cái hộp tre để đựng ngón tay. Nhưng khi nhìn thấy ngón tay bác, bà ấy cười lớn:
“Trời ơi, sao ông bị con ma gỗ vô trong ngón tay mà ông không biết cách trị? Tôi rành lắm. Tôi với chồng tôi gặp con ma gỗ này trong rừng. Để tôi trị cho ông.”
Bà ấy lấy trong khăn trên đầu ra một loại bột — giống như thuốc rê — nhai rồi đắp xung quanh ngón tay, đọc một chú chú. Ngón tay bác nóng rang lên, đau dữ dội.
“Ráng chịu chút đi. Con ma này nó vô trong ngón tay lâu quá rồi. Bây giờ mình bắt nó ra nó không chịu đâu. Mình xông nóng là nó ra. Cái độc nó ra, cái nọc nó không còn nữa là coi như hết.”
Bà ấy vuốt một cái, nọc độc ra. Ngón tay bác hồi phục gần như lập tức.
Không tính tiền — chỉ vì cứu người
Bác hỏi tính tiền bao nhiêu. Bà ấy cười:
“Tôi không có tính tiền đâu. Cái này tôi cứu người thôi. Đừng có lo.”
Bà ấy bán đồ tre trên thuyền, đi qua đi lại, giúp người mà không cần tiền. Đó là kiểu cứu giúp mà không phải ai cũng gặp — đến đúng lúc, đúng người, đúng nhân duyên.
Sau khi chữa xong, bác hỏi thăm thì bà ấy đã rời đi. Bác không gặp lại lần nữa.
Bài học
Câu chuyện này nhắc nhở rằng: nghiệp báo không trừ ai — kể cả người thầy pháp. Bác đã làm nghề trừ ma cả đời, nhưng đến lúc nghiệp của chính mình trổ, bác cũng phải chịu.
Nhưng đồng thời, sự giúp đỡ cũng đến từ những nơi bất ngờ nhất. Bà cụ dân tộc bán đồ tre — không phải thầy pháp, không phải người tu hành — nhưng lại biết chính xác con ma gỗ là gì và cách chữa. Đôi khi, người cứu mình không phải là người mình tưởng.
Hãy tin vào nhân duyên. Đúng lúc, đúng người, mọi thứ sẽ được giải quyết.