Nghề Quay Đám Ma — Nhân Duyên Dẫn Lối Đến Người Thầy Pháp

Nghề Quay Đám Ma — Nhân Duyên Dẫn Lối Đến Người Thầy Pháp

Bài viết được biên tập từ video Truyện Ma | Dinglang Food And Horror trên kênh Dinglang Food And Horror.

Có những nghề mà người ta ngại nhắc tới — không phải vì nó xấu, mà vì nó gắn liền với cái chết. Nhưng chính trong cái ranh giới giữa sự sống và cái chết, người ta lại tìm thấy những mối nhân duyên sâu sắc nhất. Câu chuyện của anh Tân về hành trình đến với nghề quay đám ma là một minh chứng.

Một thanh niên 18-19 tuổi không định hướng

Vào năm Tân 18-19 tuổi, anh không có định hướng gì cho tương lai. Thời điểm đó mông lung lắm. Điều duy nhất anh biết là phải đi kiếm tiền để đừng làm phiền gia đình. Anh cảm thấy những cái Tết mà không có đồng nào trong túi thì rất ngại — ít nhất có tiền thì cũng lì xì cho mấy đứa cháu trong nhà.

“Người ta cứ nói hoài, người ta cứ để ý mình hoài. Cho nên mình cũng ngại thì mình mới lưng la mình đi tìm việc mình làm.”

Cơ duyên dẫn anh đến nghề quay đám ma, đám cưới. Đám ma có đám cưới phía sau, chứ không phải chỉ có đám ma. Nhưng cái số của anh không may mắn lắm — lúc phụ trợ thì dính đám ma nhiều hơn đám cưới. Mở miệng ra là nói chuyện liên quan đến đám ma.

Mối nhân duyên với thầy tụng và thầy pháp

Quay đám ma là cái nghề kết duyên với nhiều người. Anh quen thầy tụng, quen thầy pháp — không phải vì biết trước mình sẽ kể chuyện tâm linh, mà vì đó là mối quan hệ có lợi ích qua lại lẫn nhau.

“Ai mời mình đi quay đám mà thấy người ta chưa quen thầy tụng hoặc thầy pháp thì mình giới thiệu. Thì nói chung người ta cũng chia lại ít hoa hồng cho mình.”

Ngược lại, các thầy tụng, thầy pháp khi đi làm mà biết bên đó chưa có quay phim thì cũng giới thiệu anh. Từ đó, anh có những mối nhân duyên với nhiều thầy.

Anh Hải — người thầy dạy bài học điềm tĩnh

Trong số các thầy mà anh quen, có một anh tên là Hải — một thầy pháp, không phải thầy tụng. Anh Hải là người đúng như Tân thích: điềm tĩnh, ít nói và cực kỳ uy tín.

“Ảnh không có để cho ai phải đợi ảnh hết trơn. Ảnh luôn tới sớm 10 phút nếu như mà có công việc hẹn nhau.”

Tân học hỏi từ anh Hải rất nhiều. Anh nhận ra rằng người uyên thâm, biết nhiều thì sẽ không nói. Chỉ khi nào cần nói mới nói. Từ đó, anh sửa cái tánh của mình để có được kiến thức giống như người ta.

Rượu — cầu nối giữa thầy và trò

Thời đó, ngoài việc đi quay đám ma, Tân chỉ thích đi giao lưu và nhậu. Rượu có hai tác dụng: thứ nhất, rượu vào lời ra — những người như anh Hải bình thường nói chuyện ngắc ngứ nhưng khi vô một hai chung thì lại chải lòng nói rất nhiều. Thứ hai, rượu giúp Tân học được những chân truyền mà họ chôn giấu trong lòng.

“Tân hay mang rượu nhà mình qua bên nhà ảnh để lai rai rồi làm vài ba chung nghe ảnh nói chuyện.”

Một hôm, hai anh em uống không bao nhiêu nhưng trời nóng quá, bị ra mồ hôi, mệt. Hai người ngủ một giấc đến 12 giờ đêm. Khi tỉnh dậy, anh Hải đã ngồi uống trà từ bao giờ. Anh nói:

“Đêm nay chắc em đi với anh. Anh qua bên cái hẻm Quận 6 gặp sư phụ đục tượng, để anh lấy một cái bức tượng Lạc Mã. Anh đem về ngày mai anh đi làm pháp sự, em chở anh đi được không?”

Đó là lần đầu tiên Tân được đi lấy tượng — một trải nghiệm mà trước đó anh chỉ thấy trên tivi. Và cũng là lần đầu tiên anh được gặp một sư phụ đục tượng thực sự.

Bài học

Câu chuyện nhắc nhở rằng: nhân duyên không bao giờ đến ngẫu nhiên. Anh Tân đến với nghề quay đám ma, quen được thầy pháp, rồi trở thành người kể chuyện tâm linh — tất cả đều là một chuỗi nhân duyên được sắp đặt từ trước.

Và bài học lớn nhất là: người uyên thâm không nói nhiều. Họ học hỏi, quan sát, và chỉ nói khi cần. Đó cũng chính là cách mà anh Tân học được từ anh Hải — và đó là nền tảng để anh trở thành người kể chuyện mà hàng triệu người nghe mỗi ngày.