Quỉ Nhi: Khi tượng Phật chứa hồn đứa trẻ chết yểu

Quỉ Nhi: Khi tượng Phật chứa hồn đứa trẻ chết yểu

Bài viết được biên tập từ video Tập 1588 - Quỉ Nhi | Duyên Thầy Pháp trên kênh Dinglang Food And Horror.

Tập này anh Tân tranh thủ trả lời hai câu hỏi mà nhiều bạn từng nhắn:

Câu hỏi 1: Tại sao anh để tóc giống búp bê vậy?

Đơn giản là vì nóng quá nên không đội nón và cũng không muốn vuốt gel khi ở trong nhà. Vô tình tóc nó dựng lên giống búp bê.

Câu hỏi 2: Tại sao anh đeo nhiều pháp bảo trên tay vậy?

Có một bạn fan rất tin tưởng anh, nhắn rằng “anh bán bao nhiêu em mua bấy nhiêu, em có kinh phí”. Anh Tân cảm ơn bạn, nhưng phải nói thẳng: những thứ anh đeo không có giá trị gì đặc biệt. Đó chỉ là kỷ niệm — tự anh làm hoặc bạn bè tặng.

Cái dây màu đỏ chẳng hạn — đeo để bổ sung dương khí khi kể chuyện người âm, để giọng kể đỡ rung. Vậy thôi.

“Đừng tốn quá nhiều kinh phí để mua những thứ mình nghĩ là pháp bảo. Những thứ rất bình thường, ở đâu cũng có bán. Chỉ là tôi không bán đại trà thôi.”

Và đây là câu chuyện anh muốn kể — câu chuyện minh họa cho điều trên — về những thứ phong thủy được thỉnh về thờ trong nhà.

Người mạnh thường quân và thú sưu tầm pháp bảo

Đây là câu chuyện do bác (thầy pháp) kể lại. Nhân vật chính là một mạnh thường quân thường tổ chức kêu gọi từ thiện cho các đình. Các thầy chánh đạo phải chiều ông này lắm — vì ông tin tâm linh quá mức, đến mức mê tín dị đoan.

Bất cứ chuyện gì xảy ra trong ngày, ông đều lên đình lên chùa hỏi. Hỏi xong thầy Phật thì hỏi qua thầy Đạo Giáo, không thì hỏi qua thầy bùa. Đứt tay, ông cũng ghi lại giờ giấc, lấy thước đo vết thương bao nhiêu mi-li-mét, rồi nhờ thầy gieo quẻ âm dương bát quái.

Các thầy mệt nhưng vẫn phải chiều — vì ông là người bỏ tiền cho đình miếu tổ chức lễ.

Cái mà ông thực sự muốn

Ông không cần được nêu tên. Cái ông muốn là các thầy phải tìm được pháp bảo cho ông — tượng Phật, tượng thần, hay vật phẩm gì đó mà đằng sau phải có một câu chuyện để ông kể lại với bạn bè làm ăn.

Tượng Phật bằng gỗ tử đàn, gỗ cẩm lai, đá cẩm thạch — phải kể được cẩm thạch lấy từ vùng nào, người tạc tượng là ai. Trong nhà ông không biết bao nhiêu tượng lớn nhỏ, chưa kể các đồ phong thủy khác. Tượng quý thì làm trang thờ, tượng không quý thì để trong tủ trang nghiêm.

Hai cái đình tổ chức lễ cùng lúc

Lần đó có hai đình cùng tổ chức lễ. Ông nghe bên kia có cây gậy như ý làm bằng gỗ tử đàn. Tượng Phật thì ông có nhiều rồi, nhưng cây gậy như ý thì chưa có. Ông quyết đến đình bên đó, và sai em trai sang đình còn lại:

“Em qua bên đó giúp anh, nghe nói có tượng phật bằng đá, bằng ngọc. Nếu em thấy đẹp giống mấy tượng đá nhà anh thì lấy về. Không đẹp thì thôi để lại — tiền tổ chức lễ mình cứ chi, coi như làm phước.”

Người em sang đình kia, vừa bước vào đã thấy tượng phật quá đẹp. Đá màu trắng mà còn lấp lánh như ngọc trai. Lập tức xin về.

Sai lầm chí mạng

Bạn biết không — bất cứ tượng phật hay đồ phong thủy nào, khi vận chuyển đều phải:

  • Khai quan trước
  • Quấn dải đỏ, khăn đỏ, giấy đỏ để che mắt lại

Ông anh thì luôn làm đúng quy trình. Nhưng người em không rành, lại thấy anh mình coi nhẹ chuyện này, nên cứ thế bưng tượng về nhà — không khai quan, không che chắn gì.

Những âm thanh trong đêm

Hai anh em về đến nhà. Ông anh cầm tượng đá lên xem, càng nhìn càng đẹp:

“Đá gì mà sao kỳ quá ta? Mình nhìn nó màu trắng, mà đưa qua ánh nắng nó lấp lánh như có kim tuyến. Không biết đá thiệt hay giả nữa, mà nó đẹp quá.”

Ông quý cái tượng, lập trang thờ, cắm cây nhang. Đêm đó, ông bắt đầu nghe tiếng con nít khóc trong nhà.

Nhiều đêm còn nghe tiếng “mẹ ơi” — không tròn vành rõ chữ, mà giống như tiếng mèo kêu lúc khuya. Ông nghe trong nhà mình chứ không phải ngoài ngõ. Nhưng ông tự tin — trong nhà toàn tượng phật quý đã được khai quan bởi thầy giỏi, sợ gì.

Bóng người đàn bà trên ghế gõ

Một ngày đi dự lễ về, ông hơi xỉn. Đường vào nhà ông có mấy cái gương đã được khai quan — loại gương chiếu yêu, đi qua không sợ thấy người âm.

Đi ngang ghế gõ, ông thấy bóng một người đàn bà ngồi đó. Quay lại nhìn, ông cho rằng do mình xỉn, có thể chỉ là cái màn.

Nhưng từ đó trở đi — trong nhà ông xuất hiện một người đàn bà. Bà ấy dần dần đi vào giấc mơ ông, rồi hiện ra trong thực tại, đòi:

“Trả con lại cho tôi. Còn không là tôi ám.”

Quảng hồn đi tìm thầy

Ông quảng hồn, tìm tất cả các thầy. Không ai phát hiện ra chuyện gì. Mà bạn biết không — ông không có vợ, không có con. Ông là người thuộc thế giới thứ ba. Ông ngồi suy nghĩ hoài: có khi nào lỡ ăn chơi đâu đó rồi gieo sầu cho ai mà mình không biết, người ta tự sinh con rồi chết, giờ đi tìm mình?

Một ngày, đang ngồi hút thuốc ở ban công, bà hiện ra ngay sau lưng:

“Trả con lại cho bả. Con bả với bả không thể chia lìa. Người ta cướp con của bả, bây giờ phải trả lại.”

Ông té xỉu ngay tại ban công, người nhà đưa vào bệnh viện.

Bác đến — và cảm nhận đầu tiên

Các thầy giới thiệu đến bác. Bác biết người này. Nhưng thật lòng, bác thấy đây chưa hẳn là người có tâm thiện.

“Khi mình làm lễ từ thiện, tâm phải hoan hỷ — chứ không phải đi trao đổi. Mình bắt các thầy phải đi tìm kỳ chân dị bảo cho mình, dù mình mua bằng tiền, vẫn là đang phiền đến chuyện tu tập của họ. Đó không phải làm từ thiện. Làm từ thiện là tùy tâm.”

Rồi cái chuyện bên trọng bên khinh quá rõ — ông mê cây gậy như ý, sai em đi nhận tượng phật một cách tùy tiện. Tâm như vậy không phải tâm tốt. Nhưng đồng đạo gặp nạn, bác vẫn tới giúp.

Lập đàn — và sự thật về cái tượng

Bác dặn:

“Khi lập đàn mời người ta, người ta sẽ hiển linh. Họ sẽ hiện ra trong cái trạng thái như khi họ mất, hoặc tức mình thì hóa phép tháo tay tháo chân tháo đầu ra. Anh phải bình tĩnh. Xỉu, sợ, không đối diện được — coi như công cốc.”

Ông mạnh thường quân hỏi: nhà này tượng phật không, sao không hiển linh?

“Một người như anh thì làm sao mà hiển linh? Anh thích kỳ chân dị bảo, thích mọi thứ gia hộ cho mình — chứ chưa hẳn nghiên cứu Phật pháp hay đạo giáo.”

Đốt phù

Hồn người phụ nữ hiện lên, đòi con. Bác hỏi: con của bà là ai? Đây là cha của con bà sao?

Bà chỉ thẳng vào tượng phật màu trắng bằng đá:

“Con tôi đang được thờ trên bàn thờ kia.”

Bác nhìn qua hiểu ngay:

“Cái tượng này chưa khai quan đúng không?”

Ông mạnh thường quân giật mình: “Đúng rồi, chưa có khai quan.”

Câu chuyện đứa bé hóa đá

Bác làm phù, hạ tượng xuống, xoay lại và hỏi bà về nhân duyên. Bà kể:

Ngày xưa ở bên Trung Quốc, hơn 200 năm trước, bà mang thai khó. Thầy lang bắt mạch nói đứa con không sống được, khuyên uống thuốc phá đi. Bà không chịu:

“Nếu không sống được với nó trên dương thế thì tôi chấp nhận chết cùng con.”

Hai mẹ con mất, người ta chôn chung. Trải qua thời gian, cốt bà còn bộ xương, nhưng đứa bé hóa thạch thành đá. Hơn 200 năm sau, tỉnh đó giải phóng mặt bằng, đào lên được cốt. Người ta đem đốt — viên đá không cháy. Thấy giống ngọc quý, người ta đưa cho thợ tạc thành tượng Phật.

Viên đá đó qua tay tiệm này đến tiệm kia, qua con buôn này đến con buôn kia, tới Việt Nam. Các thầy ở đó được tặng lại — không phải mua. Vì truyền tay không ai thắp nhang khai quan, nên đứa bé chưa kêu mẹ.

Đến tay ông mạnh thường quân — về thấy đẹp quá, đặt lên bàn thờ, thắp cây nhang. Ngay lúc đó, đứa bé hiển linh, kêu mẹ. Mấy ngày sau, mẹ nó tới.

Bà không đụng được lên bàn thờ vì xung quanh toàn tượng phật. Bà chỉ hiện trong nhà thôi. Bà chỉ cần ông hạ tượng xuống, trả con cho bà — cái cốt đã hóa thạch của con bà.

Lời đề nghị của bác

Bác nói:

“Bà còn chấp niệm đi tìm con, tôi hiểu. Nhưng cái cốt đứa con đã hóa thạch rồi, giờ trả lại cũng không có chỗ chôn. Đất này đắt, không thể chôn, không có kinh phí về lại bên Tàu để chôn. Vậy thôi, nếu bà chịu, tôi sẽ giúp con bà cầu siêu, giữ nó ở nhà tôi. Bà đi đầu thai trước. Khi nào nó đầu thai, tôi giết phù gửi cho bà biết. Còn tồn tại trong nhân gian thì hai mẹ con đã hết duyên rồi. Đừng mong sống trong thế giới người âm — tội đứa nhỏ, nó có quyền vào một gia đình khác, có quyền đầu thai.”

Bà chịu. Gặp thầy cao tay là ma quỷ chịu.

Bác đem tượng về nhà mình. Sau này, đến giai đoạn hữu duyên, đứa bé đi đầu thai, bác giết phù xuống — hai mẹ con gặp nhau dưới đó. Viên đá tự động nhão thành bột, tan ra, chỉ cần đụng vào là tan như cát. Bác lấy bột rải xuống dòng sông — về lại với cát bụi.

Ông mạnh thường quân ngộ ra

Sau câu chuyện, ông mới ngộ:

Tất cả mọi thứ là ở tâm mình. Tâm mình thế nào thì cuộc sống đến với mình y chang vậy. Phát tâm hận thù thì người khác có tâm hận thù với mình — nhiều khi mình không gây thù chuốc oán nhưng tự nhân duyên nó tới. Phát tâm thiện, tâm hoan hỷ thì tự động mọi người hoan hỷ với mình.

Bài học về phong thủy và tâm linh

Tâm linh linh nhất là ở cái tâm của bạn. Bạn có phải là người tốt hay không, bản thân bạn biết — không cần bất cứ thứ gì bổ sung thêm.

Trong cuộc sống, đôi khi xấu tốt mình lẫn lộn, chưa đủ thông thái để nhận ra hung cát. Khi đó mới cần đồ phong thủy bổ sung — như một viên thuốc tâm hồn.

Nhưng phong thủy giống như paracetamol:

  • Chưa nhức đầu mà uống — không thấy tác dụng
  • Khi nhức đầu mới thấy nó đỡ

Đồ phong thủy cũng vậy. Nó “tầm soát” tâm hồn, giúp mình an tâm. Khi có chuyện nó mới hiển linh. Còn nếu mua về mong nó hiển linh ngay — tức là bạn đang gặp chuyện và đang cầu chuyện không may đến với mình.

Lời nhắn cuối

“Nếu bạn có nhiều tiền đến mức ‘bao nhiêu cũng mua’ để mua những thứ mình không hiểu — thì hãy chích ra 5 triệu, 10 triệu giúp các trẻ em mồ côi có cái Tết, có chiếc bánh, có bữa tiệc; hay giúp người già neo đơn có món quà tinh thần từ những người không phải bà con với họ. Cái đó còn quý hơn pháp bảo.”

“Mỗi người chúng ta chính là một pháp bảo. Chúng ta quý hơn bất cứ thứ gì. Cha mẹ mình, bản thân cuộc đời mình — đó mới là của quý.”

Tâm tốt thì mọi thứ đều hiển linh. Tâm không tốt thì lủng củng đủ điều — kể cả công việc cũng không hanh thông.


Cảm ơn các bạn đã đọc. Nếu thấy hay, hãy ghé qua kênh YouTube để ủng hộ tác giả.