Có 1 anh làm doanh nghiệp xuất khẩu gạo - rất mộ Đạo Phật - anh ta hỏi tôi rằng:
“Làm thế nào để chứng đắc Tha Tâm Thông?”
Tôi hỏi ngược lại anh ta:
“Chứng đắc Tha Tâm Thông - để làm gì?”
Anh ta trả lời tôi:
“Để thấu lòng mọi người xung quanh hơn - để biết ai thật - ai vờ - ai dối - ai hung - ai hiểm với mình”
Tôi đáp:
“Đắc Tha Tâm Thông thì khó - nó cần có quá trình nhiều đời đều là người tu - nhưng có cách khác nhanh biết nhân tâm lòng người hơn - nhìn xuyên thấu vạn cảnh nhân gian luôn - đó là: NGHÈO! THẬT SỰ NGHÈO!”
Khi bạn nghèo mọi thứ đều là thật - chỉ cần bạn đủ nghèo - mọi thứ bạn nhìn thấy đều là thật - thái độ của người khác với bạn đều là thật!
Mắng bạn - chửi bạn - dạy đời - bắt nạt - xem thường - khinh khi - TẤT CẢ ĐỀU LÀ THẬT LÒNG!
Nhưng nếu bạn đủ giàu:
Người ta sẽ tươi cười - khen bạn - ca ngợi bạn - nịnh bạn - rủ bạn đi chơi - tụ tập - up ảnh cùng bạn lên mạng xã hội - viết những caption vui vẻ với những tấm ảnh đó…
THẤT TÌNH KHÔNG PHẢI SỤP ĐỔ - KHÔNG CÓ TIỀN MỚI LÀ SỰ SỤP ĐỔ TRONG THẾ GIỚI NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH!
Không có tiền chống lưng - đời tát bạn 1 cái - bạn cũng chẳng đủ lực đáp trả!
TIỀN KHÔNG NHỮNG LÀ HỘ THẦN - TIỀN CÒN LÀ: TẤM GƯƠNG SOI YÊU MA!
Lúc bạn giàu - mọi người quanh bạn đều hành sử mang phần lễ nghĩa với bạn!
Ngày lễ tết bạn được biếu đồ - dịp cá nhân bạn được tặng quà - những ngày ý nghĩa của người thân xung quanh bạn đều là “bằng hữu xum vầy”!
LÚC BẠN NGHÈO: NÃO BẠN TỰ NHIÊN CÓ THIÊN NHÃN - NHÌN THẤU QUỶ MA - SOI RÕ NHÂN TÍNH LÒNG NGƯỜI!
NGHÈO CÓ 1 “CHỨC NĂNG” TUYỆT VỜI:
NÓ KHIẾN MẮT BẠN SÁNG HƠN - SOI RÕ TỎ TƯỜNG VẠN SỰ NHÂN GIAN - MỌI MÀU SẮC HÀNH SỬ CỦA NGƯỜI KHÁC VỚI BẠN ĐỀU LÀ: TRÂN THẬT!
Thật đến nỗi: chẳng có gì thật hơn!
Khinh bạn là thật - coi thường bạn cũng là thật - hạ thấp bạn là thật - rẻ rúm bạn cũng là thật…
TẤT CẢ ĐỀU LÀ THẬT!
Thâm ân - tình sâu - của người nghèo trong mắt những kẻ có chất lượng cuộc sống thượng đẳng chẳng đáng 1 xu!
THẬT SỰ MẠNH VỀ TIỀN:
KHIẾN BẢN THÂN MẶC 1 TẤM ÁO GIÁP VỮNG VÀNG - VÀ TRỞ NÊN QUẤN HÚT LẠ THƯỜNG!
KHI THẬT SỰ MẠNH VỀ TIỀN:
- Bạn chọn lối sống “ta chả cần ai hết” - người ta vẫn bảo bạn là: “tinh tế trong việc chọn bạn mà chơi”
- Bạn đi 1 chiếc xe điện rẻ tiền - người ta bảo bạn là: “bảo vệ môi trường”
- Bạn hay quên trước quên sau - người ta bảo bạn là: “bận trăm công nghìn việc”
- Bạn dẫn người ta đi ăn hàng quán bình dân - người ta bảo bạn là: “giàu mà giản dị”
NHÂN TÍNH LÀ THẾ: “BẮT BẺ KẺ YẾU - TÌM ƯU ĐIỂM KẺ MẠNH”!
Trước kia cứ tưởng:
Những người nói chuyện cay nghiệt là những người EQ thấp - thiếu văn hoá!
Đôi khi thấy ai đó nói chuyện cay nghiệt với mình - cứ nghĩ họ: có hiềm khích từ trước trong lòng với mình!
Mãi sau mới hiểu: vì bạn nghèo - nên khi giao tiếp mặt đối mặt với bạn - lòng kẻ đối diện trào lên cảm giác: “không cần phải kiêng cữ giữ mình”!
NHÂN TÍNH CON NGƯỜI LÀ THẾ:
VIỆC AI ĐÓ “ĐỊNH NGHĨA BẠN THẾ NÀO” - CÒN TUỲ THUỘC VÀO VIỆC “HỌ HƯỞNG LỢI ĐƯỢC TỪ BẠN RA SAO”!
1 kẻ gian hùng với thiên hạ - nhưng đối đãi tử tế - hào sảng - với hàng xóm xung quanh - những hàng xóm đó vẫn gọi kẻ gian hùng là: NGƯỜI TỐT!
Con ong bay mỏi cánh - mờ mắt - mệt phờ hơi - mới lấy được ít phấn hoa về làm mật…
Con người hun khói - phá tổ ong - cướp hết mật của những con ong tội nghiệp đó - ấy thế nhưng lại gọi những con ong tội nghiệp vừa bị cướp - bị đốt nhà đó là:
NHỮNG CHÚ ONG CHĂM CHỈ!
Con chuột mẹ đói rã bụng 7 ngày - vì thương đàn chuột con nheo nhóc ở nhà - đánh liều mò ra bếp tìm chút cơm thừa - canh cặn - cơm hẩm - cháo hiu - bị đánh cho dập đầu nát cổ - thì bị gọi là:
LŨ PHÁ HOẠI - CẦN PHẢI TIÊU DIỆT!
Thế đấy!
Nhân tính lòng người vốn dĩ là như vậy!
VIỆC AI ĐÓ ĐỊNH NGHĨA VỀ BẠN NHƯ NÀO - PHỤ THUỘC RẤT NHIỀU VÀO VIỆC:
- “Họ có phần lợi trong bạn ra sao?”
- “Bạn đã đưa được cái lợi gì cho họ?”
Không cần có Tha Tâm Thông mới thấu được lòng thiên hạ!
Chỉ cần bạn: NGHÈO - THẬT SỰ NGHÈO!
Nhấn mạnh là: THẬT SỰ NGHÈO!
Vạn cảnh trong nhân gian này: trở nên chân thực hơn bao giờ hết!