Thiên Đạo Vốn Không Viên Mãn

Thiên Đạo vốn không viên mãn - đạo trời không cho phép nhân sinh được tròn đầy!

Hoa không thể nở trọn trăm ngày - người không thể tốt liên tục cả đời!

Con chim trong rừng không thể mãi hót vang - dòng xuối không thể mãi róc rách chảy!

Tự cổ chí kim - từ xưa đến nay - con người không thể nắm trọn vẹn tất cả:

Gia đình - tiền bạc - tài năng - dung mạo - sinh khí - ái luyến - mưu sự - danh vọng - chiếm được lòng nhân…

Không ai có thể chọn vẹn mọi thứ gom về mình!

Trời đất ban tặng thứ gì hơn người - thì cũng lẳng lặng lấy đi thứ gì đó để phải kém người!

Thứ gì đạt đến cực thịnh - thì sẽ dẫn tới suy vong!

Đời người đạt được quá nhiều thứ viên mãn - thì trời đất này sẽ “thò tay vào phá” để phải khiếm khuyết!


Lòng nhân thời hiện đại vốn dĩ không hiểu điều này!

Đó là lý do đời có rất nhiều tình huống:

  • Tình yêu đang đẹp chuẩn bị kết hôn - thì xảy ra sự cố - khiến âm dương cách biệt!
  • Làm ăn tất tay - dồn về một mối - kỳ vọng rằng đời sẽ bước lên tầng trên - vào lúc khi vọng nhất - thì lại mất tất cả!

Đó chính là 1 dạng “thò tay vào phá” của trời đất này!


THIÊN ĐẠO MUỐN LỰC TU TỪ LÒNG NHÂN!

Ai cũng được hưởng - thì lấy đâu ra: lực trân tu tinh khiết trong trời đất này!

NẾU DIỆT HẾT TÀ MA - THÌ LẤY ĐÂU RA ĐẠO LỰC TU HÀNH ĐỂ CỐNG NẠP CHO BÊN TRÊN?


Cuộc sống dương thế cõi phàm cũng hoạt động theo cách y hệt như vậy!

Nếu ai cũng giàu - tài khoản ai cũng có 100 tỷ:

  • Thì ai sẽ là người quét rác?
  • Ai sẽ là người dọn vệ sinh đường phố?
  • Ai sẽ là người túc trực ở bệnh viện buổi đêm?
  • Ai là người đi giao hàng?
  • Ai là công nhân?
  • Ai là thợ may?
  • Ai đi làm xe ôm?
  • Ai trầm mình xuống bùn đen cống rãnh để khơi thông kênh rạch?

Bởi thế: cuộc sống đường dương thế - luôn cần có những người thật sự khốn khó - để những người được hưởng ân phước - có thể được tiêu dùng sức lực - thời gian - tiền bạc của họ!

Đó chính là quy luật của thiên đạo trong cõi dương trần này!