Tràn Là 1 Hạt Nước - Vỡ Là Cả Bể Ngầm

Tràn Là 1 Hạt Nước - Vỡ Là Cả Bể Ngầm

Hôm qua 15 rằm âm lịch - có 1 người nhắn tin cho tôi - nhờ tôi quán chiếu cho họ!

Họ nói với tôi: họ và bạn trai chuẩn bị cưới đã vừa chia tay!

Mặc dù cả 2 bên gia đình đã gặp nhau hết rồi - tính đến chuyện đám cưới sẽ “chốt” theo nhà gái đi xem ngày rồi! Vậy mà vẫn “vỡ”!

Và cái điều kỳ lạ ở đây là:

“Đây đã là lần thứ 4 - cứ chuẩn bị cưới thì chia tay”

Họ đã đi xem rất nhiều thầy - ở khắp mọi nơi!

  • Chỗ thì nói họ: dính bùa!
  • Chỗ thì nói họ: bị chơi âm do người yêu cũ hại!
  • Chỗ thì nói họ: có căn quả - cần phải trình đồng mở phủ!
  • Chỗ thì nói họ: nhà có bà cô ông mãnh chưa thờ được!

Họ muốn hỏi rằng: căn nguyên do đâu: cứ đến gần lúc cưới - thì giữa họ và bạn trai lại có chuyện - dẫn đến chia tay!


Kết quả quán chiếu

Sau khi quán chiếu cho họ - tôi phát hiện ra 1 vấn đề - nó nằm trong tâm tính của họ - nó tồn tại trong cách họ yêu suốt từ hồi tuổi trẻ đến tận bây giờ!

Đó là:

Từ hồi trẻ - đến tận bây giờ - cái cách họ yêu - cái cách họ tương tác vào mối quan hệ - luôn theo form:

“Không cam kết - không trách nhiệm - thích thì yêu - có cảm xúc thì nhào đến - 1 khi đã yêu: thì không cần phải đi đến cuối cùng - chỉ cần đi đến quãng đẹp nhất là được rồi”

Khi tôi nói ra thứ nổi lên khi quán chiếu: họ nhận luôn!


Về hai chữ “Thật Lòng”

Họ nói với tôi rằng: “Vâng - từ trước đến nay với ai em cũng thế - nhưng từ trước đến nay với ai em cũng thật lòng”

Khi nghe đến đây: tôi không hiểu định nghĩa thật lòng của họ là gì!

Tôi đã gặp vô vàn những tình huống - về 2 chữ “thật lòng” này! Nó lạ lắm!

Có những người “có định nghĩa thật lòng” là: muốn ở cạnh nhau - yêu nhau 1 đối 1 - chung thủy!

Nghe qua: thấy có vẻ hợp lý lắm. Nhưng khi nhìn kỹ: đó là yếu tố mặc định cần có trong 1 mối quan hệ!

Ví dụ nhé:

Một bạn nam A - yêu 1 bạn nữ B - lúc nào cũng muốn vui cười ở cạnh bạn nữ đó - và tất nhiên bạn nam A đó chung thủy với bạn nữ! Nhưng:

Người thân của bạn nữ B phải vào viện - gia đình không có đủ chi phí để lo cấp cứu ban đầu - bạn nữ B hỏi bạn Nam A: “hãy giúp mình 1 chút để có tiền cấp cứu lo cho người thân của mình” - chi phí cấp cứu là: 200 triệu!

Bạn nam A có đủ số tiền đó - nhưng trong đầu bạn nam A tính là: “nếu đưa tiền để giúp đỡ cho người thân của bạn nữ B - có thể sẽ mất luôn tiền”

Bởi vậy bạn nam A - trả lời bạn nữ B là: “anh không có đủ số tiền như vậy!”

Câu hỏi đặt ra là: thế có gọi là thật lòng hay không?


Đức Phật chưa bao giờ nói về đúng sai

Đến đây tôi muốn nói với tất cả mọi người 1 điều “khá sốc”!

Trong tất cả mọi bài thuyết pháp của Đức Phật - tại tất cả mọi quyển kinh được ghi chép lại:

Không có 1 đoạn nào - trong suốt quá trình dài đằng đẵng đó - Đức Phật nói về việc: “cái này đúng - cái này sai”!

Kể cả trong kinh Nguyên Thủy!

Chưa bao giờ Đức Phật nói: “làm thế này mới là đúng - làm thế kia là sai”

Mà Đức Phật chỉ nói về: Nhân Quả!

Tức là: làm cái này - thì sẽ có cái quả này! Làm cái kia - thì sẽ có cái quả kia!

Mọi người có biết tại sao không ạ?

“Cái mà gọi là đúng sai - là do con người tự đặt ra - tự setup - tự cài cắm nó vào xã hội - để xã hội vận hành được ổn định”

Ví dụ: thời nay mà yêu đương 2 người cùng 1 lúc: thì cả xã hội này nó lên án! Nhưng vào thời xưa: 1 quan nhân thuộc cỡ trung bình thấp thôi - có rất nhiều thê thiếp!

Hoặc ngay trong xã hội hiện đại năm 2026 này đây: có những quốc gia trên thế giới cho phép 1 người đàn ông được kết hôn với rất nhiều người phụ nữ khác nhau cùng 1 lúc!

“Phạm trù đúng sai - là do con người tự đặt ra”

Nhưng: Quy luật nhân quả: thì nó không quan tâm đến văn hóa - quốc gia - tín ngưỡng - màu mắt màu tóc màu da…

Mà nó vận hành automatic - trong toàn bộ vũ trụ này!


Nhân quả trong tình yêu

Quay trở lại câu chuyện với bạn gái kia tìm đến tôi để quán chiếu!

Họ có quan điểm yêu đương từ thuở trẻ đến tận bây giờ là:

“Không cam kết - không trách nhiệm - thích thì yêu - có cảm xúc thì nhào đến - 1 khi đã yêu: thì không cần phải đi đến cuối cùng - chỉ cần đi đến quãng đẹp nhất là được rồi”

Và họ áp dụng quan điểm đó vào: 1 người - 2 người - 3 người - 5 người - 10 người - 20 người - 30 người - 50 người…

1 người đã “gieo 1 cái nhân”: không cam kết - không trách nhiệm!

Thì cái quả dội lại:

“Cứ hễ lúc nào muốn mối quan hệ có cam kết - có trách nhiệm với nhau - đi được với nhau trong đường dài” - thì mối quan hệ đấy nó vỡ…


Hình tướng và bản chất

Khi nó vỡ - lòng người khờ khạo - cứ “nhìn vào hình tướng nó vỡ”

Trong lần vỡ mối quan hệ này: “tự dưng” có 1 thằng người yêu cũ nhắn tin hỏi han quan tâm - và theo lịch sự họ cũng đáp trả lại quan tâm - thế là bị bạn trai hiện tại bắt được!

Thế là xong…

Trong trường hợp này: bạn gái tìm đến tôi kia “bị oan” - là chính xác!

Nhưng: dưới con mắt của nhân quả!

“Cái hàm oan - mà mối quan hệ vẫn vỡ” - đó chỉ là: “hình tướng bề nổi của sự việc!”

(con người khờ khạo - xuẩn ngốc - mới nhìn vào cái này)

Còn bản chất sự việc: người bạn gái tìm đến tôi kia: phải chịu cảnh này!

Đó là điều phù hợp với nhân quả - bằng chính những cái nhân - mà họ đã gieo!


Cứ tích đủ lương duyên - thì trổ quả

Trong âm phần là như thế này:

“Cứ tích đủ lương duyên - thì trổ quả”

Một người thợ sắt bao nhiêu năm đi làm cho ông chủ - bị ông chủ mắng chửi - bị khách hàng nhũng nhiễu - chịu khổ cực đủ rồi - nhưng kinh nghiệm cũng đã tích lũy đủ rồi - các mối hàng cũng đã tích lũy đủ rồi… đến 1 thời điểm nhất định - tự người đó sẽ ra làm riêng!

Và cái lý do để rời ông chủ ra làm riêng: có thể vì cãi nhau với chủ - có thể vì vợ con ở nhà khổ quá - có thể vì bạn bè lôi kéo…

Tất cả những thứ đó đều chỉ là: hình tướng!

Còn trong bản chất: người thợ sắt đó: phải làm chủ! Khi đã tích lũy đủ lương duyên! Khi đã đủ phúc phần!


Tất cả con người trần mắt thịt đều chỉ nhìn thấy: 1 giọt nước tràn ra!

Nhưng tất cả đều không nhìn thấy:

“Thật ra trong cái cốc: nước nó đã đầy lắm rồi!”

Chỉ là nhục nhãn của con người - (mắt thường của con người được gọi là nhục nhãn) - không nhìn ra mà thôi!