Nếu nhìn dưới khía cạnh cuộc đời: việc sau khi chia tay một ai đó - họ đến với ai đó - đó là quyền của họ!
Nhưng:
Người xưa hay nói:
“Không phải cái gì làm được - cũng là cái nên làm!”
Đời sống tình cảm vốn đầy biến hóa - có người hợp - có người tan - không ai cấm được ai yêu ai khi mối quan hệ cũ đã khép lại!
Nhưng đạo đức không đo bằng: “cái gì cho phép thì sẽ làm mà chẳng phải để ý tới lòng ai”!
Nó đo bằng tình - nghĩa - và nhân quả!
Ở đây có 2 người bạn thân - và một người con gái!
Mối dây liên kết từng là thân thiết - từng là yêu thương - từng đi ăn - chơi chung - tâm sự cùng với cả 3 người!
Vấn đề không nằm ở việc: “yêu lại người yêu cũ của bạn” là nên hay không nên?
Mà vấn đề là:
KHI HÀNH SỰ - CÓ NGHĨ TỚI CẢM GIÁC CỦA NGƯỜI CÒN LẠI HAY KHÔNG?
PHẬT PHÁP KHÔNG CẤM - NHƯNG CÓ QUẢ!
Trong Phật pháp - không có giấy cấm nào ghi rằng: “Không được yêu người yêu cũ của bạn thân”
Đức Phật không dựng luật pháp trị cho đời sống xã hội - mà chỉ nhìn vào nghiệp và tâm!
Vậy hãy hỏi mình:
VIỆC LÀM NÀY - (yêu người yêu cũ của bạn thân - và người yêu cũ của bạn thân đáp trả lại ngay) - CÓ GÂY RA ĐAU KHỔ CHO AI KHÁC KHÔNG?
Nếu biết rõ bạn mình còn đau - còn thương - còn chưa nguôi - mà vẫn bước vào - thì đó là: cố tình làm tổn thương người khác!
(đặc biệt người đó từng là bạn thân của mình)
Dù không thành tội - nhưng là nhân của khổ đau sẽ ập đến đời mình trong tương lai!
Tiếp: hãy đặt câu hỏi:
Việc này có lén lút - có thiếu minh bạch không?
Nếu có:
Đó là tà nghiệp - bởi mọi thứ không xuất phát từ ngay thẳng - thì quả về sau sẽ trục trặc - bất an - với chính mối quan hệ vừa kết nối đó!
Và với những lương duyên khác trong cuộc đời ập đến khúc về sau!
Ví dụ như: mất bạn - thù oán - tiếng xấu - quan hệ mới bất ổn vì nền móng không sạch…
Tình yêu - cho dù cảm xúc của người trong cuộc có thật đến mấy - nhưng bắt đầu bằng CÁI NỀN của vô đạo - lén lút - thường không thể trụ vững với trời đất này!
Tiếp - hãy đặt câu hỏi:
VIỆC NÀY CÓ LÒNG TỪ HAY KHÔNG? CÓ THƯƠNG TÍNH HAY KHÔNG?
Nếu biết lùi lại - chờ đợi - làm rõ ràng mọi thứ!
(làm rõ ràng cảm xúc của người bạn gái kia - làm rõ ràng cảm xúc của người bạn trai là bạn thân của mình)
Trong âm phần: tội quả sẽ rất nặng nếu có 3 thứ: lén lút - dối trá - lợi dụng!
- Có lén lút khi chưa chia tay với người yêu của bạn thân mình hay không?
- Có dối trá với bạn thân - để tìm cơ hội áp sát lại gần kết nối với người yêu của bạn thân mình hay không?
- Có lợi dụng lúc người phụ nữ kia đang yếu - đang đau - đang trống trải - để nhào vào đặt từng viên gạch đầu tiên cho vấn đề “nam nữ” hay không?
Nếu có - cho dù con người có gọi nó bằng bất cứ cái tên nào - dưới “mác” của tình yêu!
THÌ: TRỜI ĐẤT - VÀ QUỶ THẦN - GỌI NÓ LÀ: THAM - VÀ BẤT TÍN!
NGƯỢC LẠI - NẾU:
ĐẶT LÒNG NGƯỜI TRƯỚC LÒNG MÌNH - SUY NGHĨ CHO CẢM XÚC CẢM GIÁC CỦA NGƯỜI KHÁC TRƯỚC KHI NGHĨ TỚI CẢM XÚC CẢM GIÁC CỦA MÌNH - THÌ TÌNH YÊU ẤY CÓ ĐỨC!
TÌNH YÊU ẤY - MỐI QUAN HỆ ẤY KHI KẾT NỐI - CHO DÙ BAN ĐẦU CÓ LÀ NGHIỆP DUYÊN - THÌ THỜI GIAN TRÔI ĐI CŨNG THÀNH DUYÊN LÀNH!
Bản chất tình yêu nam nữ đến từ lương duyên tứ phía bủa lại mà thành!
NHƯNG NÓ BỀN: NHỜ ĐỨC!
Người xưa - nhất là các cụ trong nền đạo Nho - sống rất rõ một lằn ranh giữa tình cảm và danh dự!
Không phải người thời xưa cổ hủ!
Lại càng không phải người xưa: không đủ tinh ranh - không đủ ma lanh - để có thể sống bất thiện!
Mà người xưa luôn hiểu rằng:
“Bất cứ chuyện gì trong nhân sinh - cũng có đạo của nó - và trời đất luôn nhìn vào”
Cái thứ gọi là bạn thân trong xã hội hiện đại ngày nay - thời xưa các cụ không gọi là bạn thân!
Thời xưa các cụ gọi là: HUYNH ĐỆ!
Làm những điều để khiến huynh đệ mình đau lòng - trái với đạo nghĩa của trời - bản thân rước nghiệp duyên sâu dày!
Trời đất này che chở tất cả những người:
- TRỌNG NGHĨA HƠN TRỌNG CẢM GIÁC NAM NỮ!
- TRỌNG LỄ HƠN TRỌNG HAM MUỐN!
- TRỌNG DANH HƠN TOAN TÍNH NGẮN HẠN ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC LỢI ÁI DỤC!
Chuyện tình cảm nam nữ không chỉ là lương duyên giữa người với người - mà nó còn phản ánh 1 thứ nữa - đó là:
ÂM ĐỨC TRONG LÒNG NGƯỜI!
Nếu thực sự yêu ai đó - tự sẽ biết tránh làm tổn thương những người từng là thân thiết!
Nếu thực sự yêu ai đó TRONG ĐÚNG ĐẠO - sẽ đợi đủ thời gian - đủ lắng - đủ minh bạch!
Đủ để tách bạch cảm xúc của những người còn lại trong cuộc!
Và đủ để tự nhìn lại cảm xúc của chính mình!
Nếu chỉ: vồ lấy - vì mới mẻ - vì say mê - vì chụp giật - thì cái gọi là TÌNH YÊU kia - dưới khía cạnh âm phần:
“Chỉ bóng dáng của THAM ÁI - THAM DỤC!”
Sớm muộn gì nó cũng tàn!
Và khi nó tàn - chắc chắn sẽ gây đau khổ cho 2 người bất chấp lý đạo để đến với nhau kia!
Chắc chắn: quỷ và thần đều phẫn nộ!