Tập 4: Âm Binh Phục Quốc
Bài viết được biên tập từ video Tập 1721 - Âm Binh Phục Quốc | Duyên Thầy Pháp trên kênh Dinglang Food And Horror.
Thủy Âm Ký và Những Tinh Hoa Bị Lãng Quên
Trong tiềm thức của nhiều người, cuộc xâm lăng của nhà Minh cùng sự tàn bạo của tướng Trương Phụ khi đốt sạch sách vở, tư liệu của Đại Việt đã khiến chúng ta mất đi phần lớn tinh hoa học thuật và pháp thuật của cha ông. Tuy nhiên, qua lời kể của anh Tân trong loạt truyện Thủy Âm Ký, sự thật hoàn toàn khác biệt. Dù sử sách bị tiêu hủy, những tinh hoa cốt lõi vẫn được truyền thừa qua hàng ngàn năm dưới dạng những chính sách trị quốc, an dân và phép thuật hộ quốc. Chúng ta chỉ mới học lớp vỏ ngoài của lịch sử mà chưa thấu suốt được lớp nhân bên trong – nơi dòng chảy tâm linh và sức mạnh nguồn cội vẫn luôn cuồn cuộn chảy để bảo vệ bờ cõi nước Nam.
Cuộc Đàm Đạo Âm Dương Bên Bờ Sông Thiên Trường
Sau khi tiêu diệt oán linh phương Bắc A Lỗ Xích, hai vị danh tướng nhà Trần là Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật và Phạm Ngũ Lão vội vã dẫn quân trở về Thiên Trường (Nam Định) để bái kiến Thượng hoàng Trần Minh Tông. Trên đường đi, họ cho ba quân dừng chân lập trại bên bờ sông để nghỉ ngơi.
Trong không khí phấn chấn sau chiến thắng oanh liệt trước thế lực âm phần, quan Đặng Lộ cùng các binh sĩ vây quanh hai vị đại tướng để thỉnh giáo về những trận chiến âm dương thời kháng chiến chống Nguyên Mông. Quan Đặng Lộ tò mò hỏi:
“Ngày trước khi đấu với oán linh, Phật Hoàng Trần Nhân Tông đã dùng thiền định để bình ổn oán khí, biến Bát quái trận thành âm luật để diệt trừ tận gốc hận thù. Vậy thời kỳ kháng chiến chống Nguyên Mông hẳn cũng có những câu chuyện âm dương chấn động?”
Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật gật đầu ôn tồn đáp:
“Phải vậy. Các quan văn võ đều tuân theo lời dạy của Phật Hoàng, dùng thiền định bình oán khí, lấy đức báo oán để đất nước thái bình. Việc diệt oán linh A Lỗ Xích vừa qua chưa thấm tháp gì. Năm xưa, quân Nguyên Mông từng dùng tà thuật gọi âm binh, kết hợp Mao Sơn Hắc phái và Phong Thủy Yểm Mạch phái nhằm xé toạc long mạch Đại Việt hòng trục lợi riêng.”
Nhìn sang tướng quân Phạm Ngũ Lão, Chiêu Văn Vương mỉm cười gợi ý ông kể lại bí sử đằng sau chiến thắng tiêu diệt hai phó tướng nhà Nguyên là Lý Hằng và Lý Quán. Phạm Ngũ Lão trầm ngâm nhớ về nhạc phụ của mình – Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn (lúc bấy giờ là Quốc công Tiết chế) – cùng những ngày tháng bàn mưu tính kế đẩy lui vó ngựa Mông Cổ.
Âm Mưu Thâm Độc Của Kẻ Thù: Trận Pháp Trấn Yểm Song Hành
Vào thời điểm quân Trần đang chuyển từ phòng ngự sang tổng tấn công, dồn ép quân Nguyên vào thế phải rút lui, thám báo liên tục gửi tin thắng trận về doanh trại. Tuy nhiên, có hai nguồn tin khẩn cấp báo về những hành tung kỳ quái của kẻ địch:
Một nhóm đạo sĩ người Hán tách khỏi đoàn quân lưu vong, tiến về vùng núi Kinh Bắc (Bắc Ninh ngày nay) để cúng bái trong một hẻm núi sâu. Một nhóm người Hán khác không mặc đạo phục lại lảng vảng xung quanh một ngôi miếu hoang ngoài thành Thăng Long để thực hiện đại lễ hiến tế.
Nhận thấy điều bất thường, Quốc công Tiết chế lập tức hạ lệnh cho thám báo quay lại thăm dò chi tiết. Chưa đầy một ngày sau, hai mật báo viên trở về miêu tả tường tận cách bố trí trận pháp của địch:
Mao Sơn Hắc Phái: Cửu Cung Cửu Đăng Chiêu Hồn Trận
Tại Kinh Bắc, các đạo sĩ thiết lập một trận pháp kỳ quái. Họ thắp chín ngọn đèn bố trí theo thế Cửu Cung. Ở trung tâm đặt một bài vị vô danh. Hướng Nam cắm một thanh kiếm lệnh. Hướng Bắc đặt một bộ quan phục văn quan. Hướng Đông đặt một bát nước sạch. Hướng Tây bày trí các cuộn thánh chỉ màu vàng có khắc hình rồng.
Quốc công Tiết chế nhận định đây chính là Cửu Cung Cửu Đăng Chiêu Hồn Trận của Mao Sơn Hắc phái. Kẻ địch muốn gọi hồn một vị quan văn thời nhà Lý (nhằm hỗ trợ phó tướng Lý Quán, vốn là người Hán) để định vị và cắt đứt long mạch của nhà Lý ra khỏi mạch rồng chung của Đại Việt, triệt hạ vượng khí của quốc gia.
Phong Thủy Yểm Mạch Phái: Thất Tinh Khai Huyệt Mộ
Tại ngôi miếu hoang ngoài thành Thăng Long, trận pháp lại mang màu sắc chết chóc hơn. Địch đóng bảy cây đinh sắt xuống đất theo vị trí chòm sao Bắc Đẩu (Thất Tinh). Ở giữa đặt nhiều binh khí, xung quanh cắm cờ trận. Chúng giết ngựa tế thần, rưới máu tươi quanh miếu và liên tục gõ trống chiêng gầm rú.
Đây là Thất Tinh Khai Huyệt Mộ của Phong Thủy Yểm Mạch phái – một môn phái phong thủy cổ của nước Tây Hạ xưa. Trận pháp này được chỉ đạo bởi phó tướng Lý Hằng (biệt danh Hắc Lang Nguyên Soái – vốn là tướng Tây Hạ quy phục Nguyên Mông) nhằm gọi hồn một vị quan võ hung bạo thời Lý để chống lại quân nhà Trần.
Âm mưu của giặc vô cùng hiểm độc: tạo ra thế gọng kìm âm dương, dùng chính linh hồn tiền nhân triều Lý đánh lại con cháu nhà Trần, đồng thời xé rách phong thủy nước Nam.
Trận Chiến Kỳ Lạ Giữa Lòng Mê Ảnh Kinh Bắc
Trước tình thế nguy cấp, Quốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn quyết định chia binh làm hai ngả để phá giải tà trận:
- Đích thân ngài sẽ lên Kinh Bắc đối đầu với vị quan văn. Ngài mang theo chiếc hộp gỗ đựng quốc tỷ của nhà Lý để hòa nhập mạch rồng nhà Lý vào long mạch Đại Việt.
- Giao cho danh tướng Trần Quang Khải tới miếu hoang ngoại thành Thăng Long để khắc chế hồn võ tướng.
Đêm hôm đó, Quốc công Tiết chế tiến vào hẻm núi Kinh Bắc. Trận pháp của Mao Sơn Hắc phái đã tạo ra một vùng mê ảnh dày đặc, che khuất tầm nhìn. Ngài ra lệnh cho các giáp sĩ bao vây tiêu diệt các đạo sĩ Mao Sơn bên ngoài, còn bản thân chỉ mang theo năm hộ vệ tiến sâu vào làn sương ảo ảnh.
Giữa làn khói âm u, linh hồn vị quan văn nhà Lý hiển linh. Đó chính là Tô Học Sĩ (một vị đại thần tài cao đức trọng của triều trước). Linh hồn vị quan cất tiếng hỏi uy nghiêm:
“Nhà Lý đã suy vong, ngươi là tướng phương nào? Y phục không giống tướng nhà Lý. Con cháu nhà Lý giờ ở nơi đâu, sao hôm nay gọi lão phu lên đòi phục quốc?”
Quốc công Tiết chế cung kính chắp tay đáp:
“Nhà Lý tuy đã hết mệnh trời, nay bờ cõi thuộc về triều Trần thống lĩnh. Chúng ta đang phải lãnh binh chống lại cuộc xâm lăng của quân Nguyên Mông – thế lực hung bạo gấp vạn lần nhà Tống năm xưa. Kẻ thù ngoại bang đang lợi dụng việc gọi hồn tiền nhân nhà Lý để chia cắt long mạch nước nhà, hòng khiến con cháu đời sau vĩnh viễn không thể trị quốc.”
Tô Học Sĩ trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp:
“Nhà Lý tuy suy vong nhưng con cháu vẫn còn nhiều. Tại sao họ không ra giúp nước giúp dân? Hay là năm xưa nhà Trần đã diệt cỏ tận gốc, không chừa một ai?”
Quốc công Tiết chế giải thích cặn kẽ:
“Mệnh trời thay đổi, triều đại luân chuyển là lẽ thường. Để tránh họa sát thân và bảo toàn huyết mạch, nhà Trần đã cho con cháu nhà Lý đổi sang họ Nguyễn chứ không hề diệt tuyệt. Hơn nữa, triều Trần luôn trọng dụng nhân tài không phân biệt xuất thân. Vị Trạng nguyên đầu tiên của triều Trần là Nguyễn Hiền, vốn mang dòng máu nhà Lý, vẫn được trọng dụng làm quan triều đình.”
Tô Học Sĩ khẽ thở dài, chấp nhận lời giải trình nhưng vẫn tiếp tục chất vấn về việc thay đổi các chính sách quân sự của triều trước:
“Một đất nước hùng mạnh, tại sao lại để quân thù sang xâm lược? Quân Tống năm xưa không phải là đối thủ của quân ta. Vậy tại sao lại thay đổi chính sách trị nước của nhà Lý?”
Quốc công Tiết chế ôn tồn phân tích:
“Quân Nguyên Mông là đội quân đa chủng tộc hung hãn nhất thiên hạ lúc bấy giờ, mạnh hơn nhà Tống gấp vạn lần. Chính sách Ngự binh ư nông của nhà Lý tuy giúp quân dân một lòng, nhưng có nhược điểm lớn khi viễn chinh. Binh sĩ xa ruộng vườn lâu ngày sẽ sinh lòng nhớ nhà, nhuệ khí sa sút. Năm xưa khi hạ được thành Ung Châu, ta cũng phải rút quân vì lương thảo cạn kiệt và binh lính không thể đi xa. Còn Cấm vệ quân tuy tinh nhuệ nhưng số lượng quá ít, chỉ đủ bảo vệ hoàng tộc chứ không thể cự lại hàng vạn kỵ binh Mông Cổ.
Do đó, nhà Trần phải chuyển sang chính sách Quân cốt tinh không cốt đa. Chúng ta huấn luyện những đội quân tinh nhuệ, tạo mối quan hệ chủ tớ gắn kết như anh em ruột thịt, tạo thành vành đai thép bảo vệ bờ cõi. Nhờ thế mới đánh bại được Nguyên Mông.”
Tô Học Sĩ nghe xong vuốt râu cảm thán:
“Huyền diệu! Thật là huyền diệu!”
Vị học sĩ tiết lộ rằng ông đã sớm nhận ra những kẻ gọi hồn mình không phải con cháu nhà Lý. Bởi lẽ, triều Lý lấy Phật giáo làm gốc, cách chào thủ lễ của quan văn luôn khoan thai, tay phải để phía trước ngực đầy nho nhã dưới ảnh hưởng của Nho giáo nhà Tống. Trong khi đó, đám người kia hành lễ loạn xạ, tay chân đầy mùi máu. Trên bàn cúng tế lại bày trí ấn khai môn, bàn thờ Tam Thanh và phù chú vàng son của đạo giáo phương Bắc. Do đó, ông đã sớm ra tay tiễn đám tà đạo này về suối vàng, chỉ nán lại để chờ đàm đạo với bậc thánh nhân ngàn năm có một.
Tò mò về cách chào của triều đại mới, Tô Học Sĩ hỏi về thủ lễ của nhà Trần. Quốc công Tiết chế thực hiện động tác minh họa:
“Đối với nhà Trần, tay trái là Dương, tay phải là Âm. Khi hành lễ, tay phải ôm lấy tay trái để thể hiện sự hòa hợp âm dương. Bốn ngón tay chỉ thẳng lên trời tượng trưng cho đóa sen Phật pháp, nhưng cùi chỏ và tay phải hơi đẩy ra ngoài tạo thế thủ võ. Nhà Trần xuất thân võ nghiệp, luôn sẵn sàng ra trận bảo vệ giang sơn.”
Bị thuyết phục hoàn toàn bởi tài đức của vị chủ soái nhà Trần, Tô Học Sĩ mỉm cười đồng ý giúp đỡ. Quốc công Tiết chế mở hộp gỗ, dâng lên chiếc quốc tỷ nhà Lý. Trước sự chứng kiến của đất trời Kinh Bắc, Tô Học Sĩ làm phép dẫn dắt và nhập toàn bộ long mạch triều Lý vào long mạch chung của Đại Việt, tạo nên thế trường tồn cho quốc gia.
Đột Phá Vòng Vây Thất Tinh Tại Thăng Long
Cùng lúc đó, tại miếu hoang ngoại thành Thăng Long, danh tướng Trần Quang Khải đối đầu trực diện với âm binh nhà Lý do vong hồn tướng Lý Kế Nguyên dẫn đầu. Thế trận Thất Tinh Khai Huyệt Mộ vô cùng nguy hiểm, sương mù trận pháp che mắt quân Trần, còn âm binh liên tục áp sát.
Để hóa giải thế trận yểm mạch này, Trần Quang Khải tuân theo diệu kế của Quốc công Tiết chế, tập trung thực hiện năm bước phá trận:
- Ngắt dòng nước chảy quanh khu mộ.
- Giữ binh khí luôn chuyển động nhằm tạo động khí trấn áp âm khí.
- Đốt sạch cờ trận xung quanh.
- Dùng máu ngựa để phá giải tà thuật.
- Cho binh sĩ hô vang danh tính của tướng Lý Kế Nguyên.
Theo binh pháp cổ, cờ soái bị đổ hoặc bị đốt là đại kỵ. Cho dù là vong linh, bản năng của một tướng soái vẫn sẽ thúc giục họ lao đến bảo vệ lá cờ. Trần Quang Khải khôn khéo dụ vong hồn Lý Kế Nguyên vào khu vực cờ trận đang bốc cháy. Khi lao đến giật lấy lá cờ, Lý Kế Nguyên giật mình nhận ra đây chỉ là cờ giả. Nhìn kỹ lại xung quanh, ông phát hiện tế đàn rưới đầy máu ngựa cô hồn và những kẻ làm lễ chào theo nghi thức của người Tây Hạ.
Đúng lúc đó, các cảm tử quân của nhà Trần đã đột kích vào cửa thứ năm, tiêu diệt toàn bộ nhóm người đang hô vang tên vị tướng nhằm xích hồn ông. Vong linh Lý Kế Nguyên lập tức thức tỉnh đại não.
Trần Quang Khải tiến lên, giải thích rõ âm mưu thâm độc của giặc Nguyên Mông muốn biến ông thành công cụ tàn sát đồng bào Đại Việt. Nhìn thấy chân tướng sự việc, Lý Kế Nguyên uất hận quát lớn:
“Con cháu triều Lý làm sao lại làm như vậy? Dù cho ta thắng hay bại, ta cũng sẽ bị trận pháp trấn yểm này trói buộc. Phía trước ta lại là quân dân nhà Trần đang bảo vệ long mạch Đại Việt.”
Ông quay sang danh tướng nhà Trần, dứt khoát tuyên bố:
“Ta là tướng triều Lý, nhưng cũng là phụ mẫu của Đại Việt. Ta hiểu triều đại thịnh suy là lẽ thường. Chuyện dương trần để cho nhà Trần xử lý, chuyện âm binh dưới mộ ta sẽ quản. Binh sĩ âm binh triều Lý quyết không nghe lệnh tà phái Tây Hạ để hại con cháu nước Nam.”
Vong hồn tướng Lý Kế Nguyên lập tức thu hồi toàn bộ âm binh dưới trướng, phong ấn toàn bộ các âm mạch cũ của nhà Lý để tránh bị kẻ thù lợi dụng phá hoại giang sơn Đại Việt.
Đoạn Kết Hào Hùng Và Bài Học Nhân Quả Cho Hậu Thế
Nhờ hai trận chiến âm phần thắng lợi, tà thuật của địch hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Phạm Ngũ Lão được giao trọng trách làm tướng tiên phong, dẫn quân truy sát hai phó tướng nhà Nguyên. Lý Hằng bị trúng tên độc tử trận trên đường tháo chạy về biên giới. Lý Quán dù chạy thoát được về Vĩnh Châu nhưng vết thương quá nặng cũng sớm bỏ mạng.
Khi biết tin chiến thắng, Phạm Ngũ Lão vô cùng cảm kích trước sự sắp xếp tài tình của nhạc phụ Trần Quốc Tuấn. Người đã gánh vác trận chiến pháp thuật nguy hiểm nhất ở Kinh Bắc, nhường lại vinh quang diệt địch nơi trần thế cho tướng trẻ lập công đầu.
Qua câu chuyện kháng chiến oanh liệt của cha ông, anh Tân rút ra bài học nhân quả sâu sắc cho hậu thế: chiến tranh hay xung đột đều mang oán khí nặng nề. Trong cuộc sống, chúng ta nên lấy dĩ hòa vi quý làm trọng. Sự thù hận một khi đã gieo xuống sẽ là cơ hội để kẻ xấu lợi dụng tà thuật tàn phá gia đình, vận mệnh của chúng ta.
Nhìn rộng ra xã hội hiện đại, các doanh nghiệp, tập đoàn cũng giống như những quốc gia thu nhỏ. Người đứng đầu như CEO, CFO cũng tương đương với vua chúa, quan văn võ. Sự cạnh tranh thù địch nếu không được kiểm soát bằng sự nhẫn nhịn và đạo đức sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường.
Đồng thời, câu chuyện cũng đập tan hoài nghi của một bộ phận giới trẻ về việc thất truyền tinh hoa cổ học. Thực tế, những di sản của cha ông vẫn hiện hữu vô cùng sinh động trong đời sống hiện đại:
- Chính sách Ngự binh ư nông của nhà Lý được kế thừa qua việc quân đội tham gia tăng gia sản xuất, giúp dân gieo cấy ở vùng sâu vùng xa, và rõ nét nhất là lực lượng dân quân tự vệ – những người am hiểu địa bàn, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ quê hương khi có biến cố.
- Chính sách Quân cốt tinh không cốt đa của nhà Trần được minh chứng rõ ràng qua các lực lượng đặc nhiệm, tinh nhuệ biểu diễn trong lễ diễu binh diễu hành A80 hoành tráng, kết hợp hài hòa với lực lượng vũ trang quần chúng đông đảo.
Tinh hoa ngàn năm của các triều đại Đinh - Lý - Trần - Lê - Nguyễn chưa từng biến mất, nó chỉ chuyển hóa dưới những tên gọi và hình thức mới để phù hợp với sự phát triển của thời đại, tiếp tục bảo vệ nền độc lập tự chủ của nước nhà.
Cảm ơn các bạn đã đọc. Nếu thấy hay, hãy ghé qua kênh YouTube để ủng hộ tác giả.