Chuyện Chú Bãi: Khi Giàu Sang Không Giữ Được Nghĩa Tình

Những Chuyện Ly Kỳ

Một câu chuyện tâm linh dân gian về chú Bãi, người từng vượt qua bùa ngải để cưới người mình thương, nhưng khi đổi đời lại phụ nghĩa và trả giá bằng bi kịch nhân quả.

Ông bà xưa nói: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ.” Câu nói nghe qua tưởng chỉ là lời răn đời thường, nhưng trong nhiều cảnh ngộ, nó lại trở thành một bản án nhân quả. Câu chuyện về chú Bãi là một chuyện như thế: có tình yêu, có bùa ngải, có sự đổi đời, có phản bội, và sau cùng là một cái chết không nhắm mắt cùng dòng chữ đỏ lạnh người: “Trả nhà cho tao.”

Đây không chỉ là một chuyện ma trong xóm quê. Nếu nghe bằng cái tâm chiêm nghiệm, ta thấy phía sau đó là bài học rất sâu về phước, nghiệp, nghĩa vợ chồng và cái giá của một lần phụ bạc.

Mối Duyên Bắt Đầu Từ Một Lần “Ma Dẫn”

Chú Bãi sinh trong một gia đình đông con, nghèo vừa đủ ăn, không dư dả. Từ nhỏ chú đã giỏi giang, 13 tuổi đi chăn trâu mướn, 17 tuổi đi cày thuê. Chính những ngày làm thuê ngoài đồng đã đưa chú gặp thiếm Bãi, cô gái đẹp nổi tiếng ở xóm bên.

Lần đầu hai người gặp nhau lại không bình thường. Thiếm Bãi đi đưa cơm cho cha, khi về thì lạc đường. Thiếm kể mình gặp hai cha con đào chuột, rồi thằng nhỏ khoảng 12 tuổi dẫn đường. Nhưng đi mãi, thiếm cứ quanh quẩn ở một bờ đất, đi tới đi lui hơn chục vòng mà không thoát ra được. Chú Bãi đứng xa thấy lạ, ban đầu còn tưởng gặp ma giữa ban ngày.

Khi chú đến hỏi, thiếm mới giật mình, nhìn quanh tìm thằng nhỏ dẫn đường. Không thấy ai, thiếm hiểu mình bị “ma dẫn”. Chú Bãi cột trâu lại, đưa thiếm ra khỏi bờ đất rồi dẫn về tận nhà. Chú nói là giúp người, nhưng trong lòng đã nảy một ý rất người: cô gái này đẹp quá, bằng mọi giá phải cưới được.

Từ đó, chú thường xuyên lui tới. Hai người thương nhau thật lòng. Nhưng gia đình thiếm Bãi ngăn cản dữ dội vì chê nhà chú nghèo. Cha thiếm là người gia trưởng, đã đánh thiếm đến mức nằm một chỗ nhiều ngày. Khi bị ép đi coi mắt nhà giàu, thiếm uống thuốc tự vẫn, may được cứu kịp. Cuối cùng, gia đình phải đồng ý cho chú Bãi cưới.

Bùa Ngải Và Cái Quả Quật Ngược

Nhưng trước ngày cưới, chú Bãi bỗng bệnh lạ. Người mệt, khó thở, như có đá đè ngực. Đêm ngủ thấy bóng đen đè lên mình. Ăn vào là đau bụng, nôn ói. Đi trạm xá không ra bệnh, uống thuốc nam cũng không khỏi. Đến sau đám hỏi, bệnh càng nặng.

Chú còn mơ thấy một con quỷ mặt dữ tợn nói: “Mày qua bên đó hồi đám cưới đi. Mày mà cưới nó là tao giết mày chết. Chỉ cần mày không cưới nó là mày tự động hết.”

Gia đình đưa chú đi coi thầy. Thầy nói chú bị bùa rất nặng. Nếu gỡ ra, người bỏ bùa sẽ bị quật, nhẹ thì nằm một chỗ, nặng thì mất mạng. Sau cùng, một ông thầy làm phước đã gỡ được bùa cho chú. Ông còn dặn: trong vòng sáu tháng, nếu có người đàn ông nào đang khỏe mà đổ bệnh nặng hoặc chết bất đắc kỳ tử, thì đó là người làm.

Không lâu sau, cha thiếm Bãi bẻ kèo, đem xính lễ trả lại, không cho cưới nữa. Chú Bãi và thiếm Bãi bèn bỏ trốn. Hơn một tháng sau, cha thiếm bị tai biến, méo miệng, đớ lưỡi, nằm một chỗ, nói không được. Lúc đó người ta mới hiểu: chính ông đã dùng bùa để hại chú, muốn chú chết cho khỏi cưới con gái mình.

“Người tính độc đến đâu, nếu trái nhân quả, cuối cùng cũng quay lại tự hại mình.”

Sáu tháng sau, chú và thiếm trở về. Thiếm đã có thai. Đến nước ấy, gia đình đành phải cho cưới. Hai vợ chồng bắt đầu một đời nghèo khó nhưng bền bỉ.

Một Đời Đồng Cam Cộng Khổ

Sau khi về với nhau, chú thiếm sinh một lượt năm người con. Nhà đông, tiền bạc không dư, nhưng hai vợ chồng rất chịu thương chịu khó. Chú đi cày, đi gặt thuê; thiếm ở nhà may vá, lo cơm nước, chăm con.

Dù nghèo, chú thiếm vẫn cho con học hành đàng hoàng. Thời ấy, con nhà quê học được tới lớp 9, lớp 12 đã là quý; vậy mà năm người con đều thành đạt, có nghề nghiệp ổn định, có gia đình riêng. Hàng tháng, các con gửi tiền về cho cha mẹ. Thiếm Bãi nói không cần, nhưng con cái bảo: hồi xưa cha mẹ lo cho tụi con, bây giờ tụi con lo lại.

Đáng lẽ tuổi già ấy phải là đoạn an nhàn. Sau bao gian nan, hai vợ chồng có thể quanh quẩn vườn rẫy sau hè, uống trà, nhìn con cháu trưởng thành. Nhưng đời người nhiều khi không hư vì lúc nghèo, mà hư ngay lúc có tiền.

Khi Tiền Tỷ Làm Lộ Cái Tâm

Biến cố đến khi một con đường cao tốc đi ngang qua miếng ruộng của chú Bãi. Chú được bồi thường rất nhiều tiền. Cầm tiền tỷ trong tay, chú thay đổi hoàn toàn.

Chú xây nhà biệt thự, mua xe, ăn mặc bóng bẩy, không còn ngồi trà rượu với bạn cũ trong xóm. Mỗi sáng chú đi chợ huyện uống cà phê, ăn sáng với nhóm người ở xóm trên. Cách nói chuyện cũng khác: có khoảng cách, có vẻ “không cùng đẳng cấp” với những người từng thân.

Rồi điều người ta lo cũng xảy ra. Chú tụ tập ăn nhậu, đi quán, rồi vướng vào cô Thảo. Người đàn ông từng được thiếm Bãi yêu đến mức cãi cha mẹ, từng được thiếm đồng cam cộng khổ suốt mấy chục năm, giờ lại đổi dạ thay lòng.

Đau nhất không phải là nghèo. Đau nhất là khi người từng đi qua khổ nạn với mình, đến lúc sung sướng lại xem mình như người dưng.

Sau cùng, chú bỏ thiếm, theo cô Thảo. Nhà cửa, tiền bạc, tình nghĩa dần dần tan nát. Đến khi bị vợ bé lừa gạt, đuổi đi, chú mới quay về năn nỉ thiếm Bãi. Nhưng thiếm không nhận. Thiếm nói hai người không còn liên quan gì nữa.

Một buổi sáng, người ta phát hiện chú Bãi treo cổ trên cây bằng lăng trước nhà cô Thảo. Trên tường rào, chú viết bằng phấn:

“Thảo à, mày là con khốn nạn. Mày lừa gạt tao. Tao có chết cũng không tha cho mày đâu.”

Chú chết mà không nhắm mắt. Ai vuốt cũng không được. Cuối cùng, người ta phải năn nỉ thiếm Bãi qua. Thiếm vừa vuốt mặt vừa nói trong nghẹn ngào: “Tại tụi nó năn nỉ quá, tôi mới qua đây vuốt mặt cho ông. Chứ tôi còn giận dữ lắm, tôi chưa có bỏ qua cho ông đâu.” Lúc đó chú mới nhắm mắt.

Nhưng đến khi liệm, xác chú lại nặng như đá, không ai khiêng nổi. Người ta nghĩ có lẽ vì thiếm chưa thật sự tha thứ. Thiếm Bãi bèn nói: “Thôi, hết tình cũng còn nghĩa. Bây giờ tôi bỏ qua hết, tôi không trách ông nữa. Ông cứ yên lòng mà thanh thản đi. Nhớ phù hộ cho tôi mạnh khỏe, phù hộ cho con cháu làm ăn được với người ta.” Ngay sau lời ấy, thân xác chú nhẹ lại, việc liệm mới xong.

Dòng Chữ Đỏ Và Ngôi Nhà Không Bán Được

Sau đám tang, những chuyện lạ bắt đầu. Trên tường rào nhà cô Thảo xuất hiện dòng chữ đỏ: “Trả nhà cho tao.” Cô Thảo thuê người chà đi, nhưng người thợ vừa đặt giấy nhám lên tường đã nghe tiếng nói: “Mày không được chà.” Sau đó anh thấy một bóng đen mắt trắng trợn, hung dữ, rồi bị nhập, co giật, sùi bọt mép.

Nhiều người trong xóm sau đó thấy vong chú Bãi: lúc đứng ở cổng, lúc ngồi sau xe cô Thảo, lúc đứng trong sân, ánh mắt đầy căm thù. Cô Thảo gầy xanh, rồi treo bảng bán nhà. Nhưng ai đến xem cũng sợ. Dòng chữ cứ chà đi lại hiện ra, đúng vị trí cũ, nét chữ y như cũ.

Cuối cùng, Bình, con trai út của chú, mơ thấy cha khóc. Chú nói mình có lỗi với thiếm Bãi, mấy nay giữ nhà không cho cô Thảo bán được. Trong mơ, chú đưa Bình một tờ tiền, bảo ra chợ mua vé số, trúng rồi lấy tiền mua lại nhà trả cho thiếm.

Hôm sau, Bình ra chợ, một bà già đưa đúng một tờ vé số còn lại. Con số ấy trùng với tuổi mất của chú. Bình mua, rồi trúng đặc biệt thật. Tiền đó được dùng để mua lại căn nhà. Lạ thay, cô Thảo bán rất rẻ, không kỳ kèo. Khi thiếm Bãi về lại nhà, dòng chữ “Trả nhà cho tao” tự biến mất.

Bài Học Nhân Quả

Câu chuyện chú Bãi nghe qua là chuyện tâm linh, nhưng xét sâu là chuyện nhân quả. Khi nghèo, người ta dễ thấy tình nghĩa. Khi giàu, cái tâm thật mới lộ ra. Tiền bạc không xấu, nhưng tiền trong tay người thiếu đức sẽ thành lửa. Cái nhà có thể lấy lại, tiền có thể mất rồi kiếm, nhưng một khi phụ nghĩa, làm tổn thương người đã đi qua sinh tử với mình, món nợ ấy không dễ trả.

Chú Bãi từng được cứu khỏi bùa ngải để sống với người mình thương. Nhưng về sau, chính chú lại tự bỏ bùa mình bằng tham, sắc, danh và cái ngã của người mới giàu. Cái bùa bên ngoài còn có thầy gỡ. Cái bùa trong tâm, nếu không tự tỉnh, chỉ có thể chờ nhân quả gỡ bằng đau đớn.

“Hết tình cũng còn nghĩa.”

Câu nói của thiếm Bãi không chỉ giúp một người chết nhắm mắt. Nó cũng nhắc người sống rằng, ở đời có thể hết duyên, nhưng đừng cạn nghĩa; có thể giàu lên, nhưng đừng đánh mất cái gốc làm người.