Dấu hiệu của người có phúc dày từ tổ tiên
Bài giảng về nội quyến thuộc và ngoại quyến thuộc - lý giải vì sao người có ông bà tổ tiên hướng Phật, tu hành thiện nghiệp thì kiếp này con cháu tu dễ và ăn nên làm ra.
Nội quyến thuộc và ngoại quyến thuộc
Trong giáo lý Phật, quyến thuộc của một người chia làm hai loại:
- Nội quyến thuộc: ông bà tổ tiên, cha mẹ, anh em ruột thịt — những người thân nhất, luôn ở với mình
- Ngoại quyến thuộc: bạn bè bên ngoài — người ta tới với mình rồi đi, không ở mãi với mình
Ai cũng có cả hai. Nhưng quan trọng nhất là nội quyến thuộc — đặc biệt là cha mẹ và ông bà tổ tiên — vì mối liên hệ này kéo dài từ quá khứ đến hiện tại, qua rất nhiều đời nhiều kiếp.
Tổ tiên về cõi an lành — con cháu tu dễ
Nếu ông bà tổ tiên là người tốt, có phước báo, biết tu thì họ sẽ sinh về:
- Các cõi Phật
- Các cõi trời
Khi tổ tiên đã ở cõi an lành, con cháu hiện tại tu rất dễ. Đây là điều có thể nghiệm thấy rõ:
- Cha mẹ biết đạo, theo đạo Phật: con đi chùa, ăn chay, tụng kinh, lễ Phật — cha mẹ vui, khuyến khích
- Cha mẹ không biết đạo: con đi chùa, cha mẹ cản, không cho
Đây là sự thật quan sát được trong đời sống.
Tổ tiên ở ba đường ác — đời sống bất an
Ngược lại, nếu ông bà tổ tiên làm việc tội lỗi, đọa vào ba đường ác (địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh) thì kiếp này con cháu khổ. Nói “địa ngục” thì xa quá khó hiểu, hãy nghiệm trong thực tế:
Địa ngục trần gian
Người thân phạm tội bị tù chung thân, tử hình, lưu đày. Cha mình là tử tội, là tù chung thân — trong xã hội này khó mà yên lòng được. Đó chính là địa ngục thấy được ngay trong đời này.
Ngạ quỷ trần gian
Người thân nghèo đói, bệnh hoạn. Mình không dư giả, mà người thân vừa nghèo vừa bệnh — không cung cấp thì nặng lòng, mà cung cấp thì sức mình có giới hạn.
Cái nghiệp của họ nặng mà phước của mình ít thì cứu không được. Cái nghiệp của họ nhẹ mà phước của mình lớn thì dễ cứu.
Người thân ở cực lạc, ở các cõi trời nghĩ tới mình mà giúp — thì họ dư sức. Còn người với khả năng có giới hạn mà nhu cầu của người thân quá nặng — không sao giúp nổi.
Súc sanh trần gian
Anh em, con cháu trong gia đình ngang bướng, kỳ khôi, phá làng phá xóm — đường súc sanh chính là đường không biết lễ nghĩa, không biết luật pháp, làm chuyện xấu. Có những người thân như vậy thì mình cũng không yên thân.
Quyến thuộc tốt — đời sống an lạc
Còn nếu trong quyến thuộc có người làm thủ tướng, chủ tịch, bí thư, giám đốc — ai cũng giàu có, có thế, có quy — thì dù họ không cho mình gì, mình vẫn thấy an lạc trong cuộc sống. Đứa trẻ sinh ra trong gia đình mà cha làm chủ tịch nước, làm thủ tướng — quý vị thấy nó như thế nào?
Đây là cái dễ thấy. Đến khi mở rộng tầm nhìn xa hơn — tổ tiên về cõi Phật, lên cõi trời — thì giữa mình với họ có mối liên hệ vô hình. Nghĩ tới họ hay họ nghĩ tới mình, mình cảm thấy an lạc. Họ gia bị (gia hộ) cho mình.
Hai cảnh giới: vật chất và tinh thần
Trong cõi Ta Bà này, ai cũng mang thân tứ đại (vật chất) cộng thêm ngũ uẩn (tinh thần) — cấu hợp thành con người biết suy nghĩ. Có bốn trường hợp:
- Vật chất khổ + tinh thần khổ — nặng nề nhất
- Vật chất khổ + tinh thần an lạc — đỡ hơn
- Vật chất an lạc + tinh thần khổ
- Vật chất an lạc + tinh thần an lạc — trọn lành
Tu hành — tổ tiên cùng tu
Khi mình tu được, cũng đồng thời làm cho ông bà tổ tiên nhiều đời phát tâm. Khi tổ tiên hướng về Phật được rồi, mình không còn nặng lòng — mới thấy thực sự an lạc.
Hồi còn chưa đi tu, Hòa thượng nằm mơ thấy người thân đã chết đủ kiểu chết khổ. Họ đã rơi vào ba đường ác. Chính họ tác động vào, khiến lòng mình bất an.
Khi gặp Phật pháp rồi, biết tu rồi — thầy siêng năng tụng niệm lễ bái. Mỗi lần tụng kinh đều mời gọi tất cả những người thân về cùng tụng kinh, cùng tu để cùng giải nghiệp.
Đó là cộng nghiệp — mình gánh luôn nghiệp của người thân. Nhưng giờ mình tu được thì người thân cũng theo mình mà tu.
Lục Vạn Hằng Hà Sa Quyến Thuộc
Khi các Phật tử ngồi nghe pháp, số người trong đạo tràng có giới hạn. Nhưng nếu cộng cả tổ tiên ông bà vô hình thì có thể tới ngàn người, triệu người, vô tận.
Lục Vạn Hằng Hà Sa Bồ Tát Kim Sắc Thân chính là quyến thuộc bồ đề của Đức Phật Thích Ca — từ khi ngài phát tâm tu cho đến khi thành Phật.
Quyến thuộc này nằm trong tâm ngài, trong thế giới Phật của ngài — gọi là Thường Tịch Quang Tịnh Độ (cảnh chân thật mà Đức Phật Thích Ca đang sống). Mọi người thế gian không thấy được vì họ không phải con người bằng xương bằng thịt.
Kinh Pháp Hoa nói rõ: Đức Phật không vào Niết Bàn, Đức Phật không chết. Ngài hiện thân trên cuộc đời để thuyết pháp, xong rồi trở về thế giới của mình. Như thầy đang ở chùa Quy Nghiêm, qua chùa Giác Lâm thuyết pháp xong thì về lại chùa Quy Nghiêm — bên Giác Lâm tìm thầy không thấy nữa.
Đức Phật cũng vậy — ngài xuất hiện ở thế giới này, xong duyên thì sang thế giới khác giáo hóa. Việc giáo hóa không bao giờ ngừng nghỉ.
Bồ Tát Tùng Địa Dũng Xuất
Khi tu Pháp Hoa, ta cầu các vị Bồ Tát Tùng Địa Dũng Xuất thầm giúp. Đây chính là Lục Vạn Hằng Hà Sa Quyến Thuộc đang ở tại cõi Ta Bà này. Ngay cả Di Lặc Bồ Tát — người kế thừa Đức Phật Thích Ca — cũng không biết các vị này.
“Hôm nay con tu theo kinh Pháp Hoa. Xin các ngài giúp cho con thấy Phật, được về thế giới của Đức Phật.”
Khi mình có quyết tâm cầu như vậy, các ngài mới hộ.
Hai loại người làm việc tốt
Trên đời có hai hạng:
Hạng 1: Giúp ít mà khoe nhiều. Đi khắp thiên hạ công bố “tôi giúp người này”, “tôi cúng người kia”. Loại này nhiều lắm.
Hạng 2 (Phật dạy): Nội bí ngoại hiện — tu theo Bồ Tát Tùng Địa Dũng Xuất. Làm nhiều mà không ai biết — cái này tốt.
Chùa Quy Nghiêm khác nơi khác ở chỗ không nêu danh ai cúng bao nhiêu. Đi kiếm khắp mọi nơi không thấy bảng. Có người tới còn không thấy thùng phước sương để bỏ tiền vô.
Các vị Bồ Tát Tùng Địa Dũng Xuất âm thầm giúp. Người có nhân duyên thì các ngài khiến tới — quyến thuộc bồ đề. Họ tới cúng dường mà không cần biên nhận, không cần bằng khen.
Công quả phải đúng chánh pháp
Có người suốt đời công quả mà không có kết quả — vì làm sai chánh pháp.
Khi xưa ở chùa Ấn Quang, thầy xuống nhà bếp coi mấy bà công quả lặt rau. Vừa lặt vừa cãi vã. Cọng rau ăn được thì bỏ ra, cọng đáng bỏ thì để vào rổ. Thầy nhìn thấy tội lỗi — mấy bà này suốt đời tu mà tội chỉ trồng chất lên thôi.
“Khi mình làm thức ăn này là gì? Là ký thác tâm sự của mình vào trong đó. Mà tâm sự là buồn lo, giận, khổ. Người nào ăn nhầm là hết tu. Mấy thầy chưa đắc đạo ăn cái này là đọa liền — vì ăn luôn cả tâm niệm của quý vị đầu tư vô đây.”
Có một Phật tử kể: con đi công quả mấy chục năm, cúng dường cho bao nhiêu thầy. Thầy hỏi: có ai trong số đó đắc đạo không? Bà thưa: hoàn tục hết rồi.
“Vậy bà đầu độc cho mấy ông này bỏ tu. Tội này không biết đọa vô địa ngục thứ mấy.”
Mình bố thí, cúng dường, giúp đỡ — nhưng coi chừng mình đầu độc họ.
Mô hình của Đức Phật A Di Đà
Ở cõi Cực Lạc, Đức Phật A Di Đà thiết bị tất cả dụng cụ đều nói pháp — gió reo cũng tiếng pháp, chim kêu cũng tiếng pháp, suối chảy cũng tiếng pháp. Khiến tất cả ai nghe đều khởi tâm niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng.
Bên này chưa thiết kế được như vậy, nhưng có một tiện nghi rẻ tiền: máy nghe pháp vài trăm ngàn, gắn chip vào nghe được. Mỗi bà công quả nhổ cỏ buổi sáng đem theo một cái máy. Vừa làm vừa nghe pháp.
Khi mình nghe — tổ tiên đi theo mình cũng nghe. Mình tu họ cũng tu. Mình công quả họ cũng công quả. Mình đắc đạo họ cũng đắc đạo theo.
Đây là kinh nghiệm của Đức Phật Thích Ca:
- Ngài giữ chánh niệm, không nói chuyện tạp, không nghe chuyện sái quấy
- Tổ tiên ông bà nghe theo, làm theo
- Khi ngài đắc đạo — lục thân quyến thuộc đều thành Phật theo, đều thành kim sắc thân, sạch nghiệp hết
Sinh trong gia đình tin Phật vs ngoại đạo
Sinh trong gia đình nhiều đời tin Phật — tu rất dễ vì tổ tiên vui, mừng, tu theo dễ.
Sinh trong gia đình ngoại đạo — cha theo đạo Hồi, mẹ theo đạo Do Thái — thì khi mình tu họ cấm cản. Lòng mình bất an vì những tác động xung quanh.
Khi mình kéo được hết tổ tiên đi theo Phật rồi — đời sau tái sinh đâu, tất cả quyến thuộc đi theo đến đó. Đức Phật trong kinh Pháp Hoa gọi đây là “thầy trò sanh chung một chỗ”. Có sinh chung mới giúp đỡ, dìu dắt nhau cùng đi lên.
Đức Phật mở đạo nhờ quyến thuộc thuần thục
Đức Phật làm được Phật vì quanh ngài có nhiều người giỏi và tốt hết lòng:
- Ngài Xá Lợi Phất — đại luận sư nổi tiếng nhất thành Vương Xá trước khi theo Phật
- Ngài Ưu Lâu Tần La Ca Diếp — giáo chủ đạo thần lửa, có 500 đồ chúng xuất gia rồi mới theo Phật
Một năm sau khi thành đạo, Đức Phật đã có 1.250 Tỳ Kheo đắc quả La Hán. Những người này đã tu nhiều đời nhiều kiếp, giờ Phật sinh ra thì cùng sinh theo.
Vua Tần Bà Sa La dâng hiến thượng quyển, cấp tốc cho quân lính xây hơn 1.000 nhà nóc nhọn cho 1.000 thầy Tỳ Kheo trong 3 tháng. Các vị La Hán đắc quả nên ăn cũng được, không ăn cũng không sao — một bữa cơm hay 2-3 ngày cũng được — khiến mọi người thấy mà phát tâm tu hành.
Đức Phật Di Lặc và bài học
Đức Phật Di Lặc đủ điều kiện thành Phật rồi nhưng không hạ sanh thành Phật — vì sao? Vì quyến thuộc chưa thuần thục, người chung quanh tu chưa cao, chưa đắc đạo, chưa đạt tới kim sắc thân.
Xuất hiện trên cuộc đời mà những người giúp việc mình không làm được — không thể thành tựu được Phật sự lớn.
Bữa cơm trưa quan trọng nhất
Cái bữa cơm trưa, bữa đi qua đường — đây là bữa quan trọng nhất trong đạo. Vì sao?
Khi về tu, ta mời hết ông bà tổ tiên nhiều đời nhiều kiếp về cùng tu. Trưa nay:
- Ta cúng Phật → họ cũng cúng Phật
- Ta ăn cơm chay → họ cũng ăn cơm chay theo
- Ta kinh hành niệm Phật → họ cũng kinh hành niệm Phật
Họ tu cho — ông bà tổ tiên cùng tu.
Quy định tu trong đạo tràng
Đạo tràng quy định một ngày tu phải đúng:
- Không nói chuyện
- Không mở điện thoại
- Chỉ nghe pháp, niệm Phật, tụng kinh
- Đi đúng, đứng đúng, lạy đúng
- Ngồi đúng cách (không ngồi tự do, mà ngồi xếp xuống để không di động ảnh hưởng người chung quanh)
Người bệnh, lớn tuổi, không ngồi được thì đứng ngoài tùy hỷ.
Bữa trưa ăn cơm La Hán — một bát cơm có đậu, quả, nấu chung — nhẹ nhàng để có thể tu được trọn ngày.
Kết — đường về Thường Tịch Quang Tịnh Độ
Khi tập tu được như vậy, biết ông bà tổ tiên cùng tu tốt rồi — từ đó dần đi sâu vào thế giới vô hình. Đi sâu được rồi mới đi xa thêm được — với sự dìu dắt của các vị Bồ Tát Tùng Địa Dũng Xuất, mới tới được Thường Tịch Quang Tịnh Độ của Phật Thích Ca.
Đây là mục tiêu tối hậu — đến được thì mới có sự an lành thực sự trên cuộc đời.