Phần 2: Tai Họa Nối Tiếp Tai Họa
Nguồn: kinhdich.net.
Tai họa nối tiếp tai họa
Thấm thoát đã cuối năm, trời trở rét, chỉ còn mấy anh em thân thiết với tôi là ở lại làm. Tôi cho đóng cọc thép sâu tới 4m rồi làm cữ thép chắn nước. Lạ thay cứ bơm sạch nước thì cữ lại vỡ. Lúc này một số báo chí đã nói tới sự kỳ lạ xung quanh công trình sông Tô Lịch đoạn qua làng An Phú này. Bảo tàng Hà Nội, rồi Viện tâm lý, các nhà ngoại cảm cận tâm lý đều đã tổ chức các cuộc họp tại công trình.
Kết luận cuối cùng là… không giải thích được.
Phía các nhà sử học, khảo cổ học thì giải thích đây là di tích nằm trong quần thể chính của Tây thành Đại La (có thể là ngọ môn), nhiều người còn yêu cầu khôi phục di tích này. Phía các nhà tâm linh, dịch học thì nói đây là trận đồ địa trấn yểm tà ma, không cho xâm phạm kinh thành, vì là trận đồ cho nên đã giam giữ rất nhiều ma mãnh, những bộ xương người mà tôi đào được rất có thể là xương người bị tế sống chôn lúc làm lễ trấn yểm. Cũng theo họ tôi đã động đến trận đồ, phá hủy nó, giải thoát cho nhiều tà ma nên nó ám vào làm những người có mặt lúc đó, mặt khác thánh thần cũng oán giận việc làm của chúng tôi nên ra tay trừng phạt.
Có một hôm đóng cữ mới, bơm nước cạn chuẩn bị đào để kè bờ thì phát hiện có thêm một cọc gỗ. Dùng máy xúc nhổ mãi không được, tôi giao nhiệm vụ cho anh Thủy (người Ninh Bình) xuống chặt cụt đi để lấy chỗ làm. Ngay đêm hôm đó anh bị cảm nặng sốt cao, phải đưa vào bệnh viện. Nhưng kinh khủng hơn, sáng hôm sau điện thoại từ gia đình anh điện lên: mẹ anh bị tai nạn giao thông chấn thương sọ não. Đến chiều thì tin lên: đứa con anh đang học lớp 7 bước từ trên hè xuống sân ngã gãy xương đùi, mặc dù từ hè xuống sân cao chỉ chênh nhau 30cm.
Nhưng bỏ không làm nữa thì cũng không được, đã đổ hết vốn liếng vào đây rồi bỏ đi thì không chỉ chết mình tôi mà còn chết cả nhà, cả họ.
Được sự giúp đỡ của ông Nguyễn Trường Tiểu — Chủ tịch Hội đồng quản trị VIC — tôi đã mời được thầy Mão, một thầy tứ phủ nổi tiếng nhà ở Vĩnh Tuy, Hà Nội đến làm lễ tại công trường. Đàn lớn lắm có đủ cờ phướn, hương án, lễ mặn, hoa quả có đủ. Trong danh sách chủ lễ có toàn bộ ban Giám đốc công ty, nhưng ông Hưng không đến dự. Cúng lễ 2 ngày, 2 đêm, hàng trăm người đến xem ầm ĩ một khúc sông.
Cúng xong ông Mão nói với tôi: “Cậu đào khúc sông này là cậu khổ rồi. Bây giờ cậu có thể làm xong việc, nhưng nhà cậu sẽ gặp nhiều tai vạ lớn, cậu sẽ mất tất cả những gì quý giá nhất, anh em cậu sẽ tan gia bại sản, gặp nhiều sự oan khuất. Tôi làm lễ cho cậu tôi sẽ bị trả giá. Mặc dù tôi không chết nhưng tôi e rằng sẽ không được như trước.”
Ngay sau khi ông Mão lễ xong, chúng tôi cùng về đến nhà, thì ông Mão ngất đi. Từ lúc đó trong ngần nửa tháng người nhà ông Mão đưa ông đi khắp các bệnh viện, không bác sĩ nào biết ông bệnh gì, còn ông Mão lúc mê lúc tỉnh. Từ khi chứng kiến ông Mão ốm thì tôi tin rằng thầy Thích Viên Thành chết vì ma sông Tô Lịch thật.
Từ lúc lập đàn tràng lần thứ hai do ông Mão chủ lễ, công việc có vẻ suôn sẻ hơn. Cữ dựng lên không bị phá vỡ nữa, kè đập cũng không bị sụt lở, chúng tôi làm được ngần 150m dài, quá 1/3 đoạn sông tôi nhận.
Nhưng tai họa thì không dừng lại. Vào đúng ngày tôi hết sạch tiền, định cho anh em nghỉ việc thì tự nhiên một anh em công nhân lên cơn động kinh ngay tại công trường, miệng sủi bọt mép, mắt hoàn toàn mất ý thức. Lúc tan cơn co giật, anh vẫn mê sảng mồm lẩm nhẩm: “Trả tao đây, trả tao đây.”
Ngay hôm sau tôi được tiếp một người quen từ bên Lào về. Đó là anh Tuấn — một cán bộ Ủy ban Dân tộc Trung ương. Năm trước trong lúc chúng tôi đào trong trận bát quái, anh có đến thăm, xin một cái bát hoa cúc đời Lý. Anh mang về bày ở trong nhà. Từ ngày ấy gia đình anh lục đục, làm ăn thất bại.
Vừa rồi anh có đi công tác sang Lào, có một ông thầy cúng vừa nhìn thấy anh vừa hốt hoảng: “Anh có cầm vật gì của người âm không?” Ông thầy cúng lắc đầu: “Anh phải nhớ lại thật kỹ đi, tôi thấy sau lưng anh có rất nhiều người âm đang đòi anh cái gì đấy, hình như là bát ăn cơm thì phải. Anh lấy của họ dưới sông làm cho họ không có bát ăn cơm. Anh phải trả họ ngay không thì gay go đấy.”
Anh Tuấn nhớ lại chuyện cái bát sợ quá phải bỏ dở chuyến công tác, quay về Hà Nội sắm sửa lễ tạ tội và trả cái bát vào dòng sông đúng chỗ tôi đã múc lên. Hôm đó là ngày 24/7/2002.
Chuyện còn rất dài, tai họa còn rất nhiều. Ba ngày sau đó, bố đẻ tôi đột ngột ra đi và nhiều chuyện nữa đã xảy ra tôi sẽ kể chi tiết sau. Bởi ngay đến hôm nay gia đình tôi còn chịu nhiều oan khuất. Em gái tôi là Nguyễn Thị Bích Hợp chỉ vì các ông Giám đốc, Phó Giám đốc tham ô tiền tỷ mà phải ra tòa. Tôi lo em tôi sẽ bị tù oan. Thế là em đi tù là tại tôi, tại tôi ngu ngốc đã nhận thi công đoạn sông ấy.