Phần 3: Những Tai Họa
Nguồn: kinhdich.net.
Những tai họa
Như số báo trước đã kể, thầy tứ phủ Phạm Văn Mão sau khi lập đàn tràng hóa giải trận đồ bát quái đã được công trình kè sông Tô Lịch đoạn qua đền Quán Đội, nhưng đổi lại gia đình tôi và cả anh em tôi sẽ bị đại nạn, mất tất cả.
Đúng như vậy, ngay sau đó công việc trên đoạn sông này bỗng nhiên thuận lợi, chả mấy chốc tôi đã làm xong khoảng 150m chiều dài kè sông.
Đến lúc xảy ra sự kiện anh Tuấn bị người âm đuổi theo, trả lại cái bát hoa cúc xuống lòng sông. Bố đẻ tôi ở quê là một người đàn ông trẻ khỏe hơn tuổi 70 của mình, ông vẫn làm việc và lao động như một tráng niên. Sau khi anh Tuấn trả lại cái bát về lòng sông đúng 3 hôm, ngày 27/7/2002, bố tôi đi chơi về đang ngồi uống nước ở nhà đột nhiên đứt mạch máu não và chết ngay sau 6 tiếng đồng hồ cấp cứu.
Đây là sự mất mát lớn nhất của cuộc đời tôi. Biết là mọi sự nguy hiểm đang rình rập, ngay sau khi đám hiếu bố tôi kết thúc, tôi ra ngay công trình, đào toàn bộ tám hài cốt moi từ dưới sông đang chôn tạm dọc bờ sông lên, rửa ráy sạch sẽ, xếp vào tiểu đẹp và làm lễ trọng, đưa toàn bộ lên nghĩa trang Bất Bạt an táng cho mát mẻ vong linh người chết.
Trong đau khổ mất cha, trước đàn lễ tôi vừa khóc vừa khấn rất to nhiều người nghe thấy: “Tín chủ xin các vong hồn tha thứ cho sự xúc phạm vào nơi yên nghỉ của các vong, nhưng tín chủ cũng chỉ là người làm thuê, thừa lệnh cấp trên mà làm, nay con đã sức cùng, lực kiệt, người thì chết, người thì ốm, tiền thì hết, nếu các vong bắt tội thì bắt tội ông Nguyễn Quang Hưng Giám đốc công ty VIC và ông Nguyễn Trọng Doanh, Giám đốc dự án. Xin các vong nhẹ đỡ trừng phạt con.”
Và cũng thật đáng sợ, chỉ 2 ngày sau khi tôi an táng toàn bộ 8 hài cốt ở nghĩa trang Bất Bạt, trong chuyến công tác ở Quảng Bình, xe ô tô chở ông Nguyễn Quang Hưng cùng một số cán bộ công ty đã bị nạn. Chiếc xe Toyota bị phá hủy hoàn toàn. Ông Nguyễn Quang Hưng bị chấn thương nặng, gãy 3 chiếc xương sườn.
Vẫn chưa hết, sau đó khoảng 1 tháng, văn phòng Ban quản lý dự án do ông Nguyễn Trọng Doanh trực tiếp phụ trách đặt tại Yên Sở, Hà Nội bỗng bốc cháy dữ dội. Ngôi nhà 2 tầng bị thiêu rụi hoàn toàn.
Sau khi đã làm xong 150m trên chiều dài 360m tôi nhận thi công, do các sự việc ghê gớm xảy ra và cũng do sức cùng lực kiệt, tiền vốn không còn, tôi xin thanh lý hợp đồng. Lạnh lùng không một chút nhân đạo, Công ty VIC thanh lý hợp đồng mà không hỗ trợ lấy một xu nhỏ. Tôi bị lỗ 500 triệu đồng vì công trình này.
Trong số cổ vật moi từ trận đồ bát quái, tôi có giữ lại mấy cái lành lặn. Trong đó có một chiếc tước màu đen mà GS Trần Quốc Vượng bảo là đồ cổ rất quý hiếm. Khi về đến Nghệ An, tôi định bán chiếc tước đó, khách mua từ Hà Nội vào, sau một ngày trả giá đã thỏa thuận mua với giá gần 10.000 USD. Thỏa thuận xong, khách quay lại khách sạn lấy tiền để trả tôi, trong lúc đó chiếc tước vẫn để trên mặt bàn. Khách mang tiền đến, chưa kịp đếm tiền thì thật kinh hãi, chiếc tước không ai đụng tay vào tự nhiên vỡ đôi, rồi vỡ vụn. Khách co giò bỏ chạy.
Ngay sau đó tôi cũng sợ hãi quá, mang nốt mấy cái đồ cổ còn lại ra Hà Nội gặp GS Trần Quốc Vượng và cho ông hết. Giáo sư Trần Quốc Vượng lúc đó vừa lấy vợ mới, đang lúc vui vẻ, ông cứ cười tôi về sự yếu bóng vía. Ông giải thích cho tôi là đồ ngâm lâu dưới nước, khi đưa ra ngoài không khí nước bốc hơi ẩm cho gốm bở ra rất dễ vỡ.
Tôi không ngờ đó là lần gặp gỡ cuối cùng của tôi với GS Trần Quốc Vượng, vì chỉ ít lâu sau ông mất đột ngột. Trong thâm tâm tôi có cảm giác mấy món đồ cổ từ trận đồ trấn yểm đã làm hại ông.
Từ đó đã 4 năm qua. Tôi từ một tỷ phú trước khi làm công trình kè sông đã thành một kẻ tay trắng, phải phiêu bạt nơi biên cương, sang cả Lào để kiếm ăn. Ông anh trai thứ hai của tôi — người tham gia công trình cùng tôi — gặp nhiều sự trớ trêu, cay đắng trong hạnh phúc gia đình, đến năm 2006 gây tai nạn giao thông làm chết người và vướng vào lao lý.
Ông anh thứ ba, người đã cho tôi vay tiền để kè sông Tô Lịch cũng là người làm ăn phát tài, sau đó gặp nhiều sự rủi ro, phá sản toàn bộ.
Cô em gái út của tôi là Nguyễn Thị Bích Hợp công tác tại Sài Gòn thì đang vướng vào một sự oan khuất. Lạ nhất cô em gái tôi đi xem lễ nhiều nơi, các thầy đều nói hạn của em tôi bắt đầu từ đại hạn của gia đình tôi từ năm Tân Tỵ 2001 là năm tôi phạm phải trận đồ trấn yểm Đại La trên sông Tô Lịch.
Tôi cũng nhớ, cũng có thể toàn bộ câu chuyện này chỉ là ngẫu nhiên mà rơi xuống số phận tôi, hoàn toàn không có yếu tố tâm linh. Chỉ biết rằng theo cố Giáo sư Trần Quốc Vượng, địa điểm mà tôi thi công là điểm giao hòa của 3 con sông cổ: Sông Tô Lịch, Sông Thiên Phù và Sông Nhuệ. Do vậy, cấu tạo địa chất rất phức tạp và hình thành những vực sâu. Nhưng cũng có thầy địa lý nói: đây là điểm giao hòa và là một huyệt phong thủy rất quan trọng. Vì vậy một thế lực nào đó đã lập trận đồ trấn yểm để huyệt này không phát được.
Mọi việc tôi không biết rõ, nhưng câu chuyện của tôi và gia đình thì quá đau khổ.